T?m giờ tối qua!!
Ph?ng bệnh trong bệnh viện, nước mưa theo gi? t?p v?o tr?n cửa sổ s?t đất, vang l?n những tiếng k?u t? t?ch.
L?nh Mặc H?n mặc ?o sơ mi m?u đen c?ng quần t?y c?ng m?u, vẻ mặt bộc lộ th?m trầm y?n lặng, ngồi tr?n chiếc ghế s? pha, nhận lấy phần tư liệu cuối c?ng lấy từ cục cảnh s?t từ Trương Thục Dao, đem to?n bộ mở ra hiện l?n ba chiếc m?y t?nh trước mặt. Những h?nh ảnh vụ ?n ph?ng h?a liền hiện l?n, c?n c? một th?n ảnh m?u trắng như u hồn kỳ qu?i hiện l?n.
Uyển Thanh sắc mặt t?i nhợt tiều tụy ngồi tr?n xe lăn, tr?n tay cũng cầm một phần tư liệu của vụ ?n ph?ng hỏa năm đ?, nh?n kỹ h?nh ảnh tr?n tấm h?nh. Trương Thục Dao lại trầm mặc đem những h?nh ảnh ph?t sinh ở đại sảnh c?ng thang m?y trước mấy tiếng đồng hồ to?n bộ b?y ra, một b?n b?y ra một b?n s?u xa n?i: “Tra như vậy kh?ng phải rất kh? khăn hay sao? Năm đ? người ra v?o thang m?y kh?ch sạn thời điểm đ? rất đ?ng!”
Uyển Thanh mỉm cười, nh?n nhạt nh?n Trương Thục Dao n?i: “C? chưa từng nghe qua chuyện như thế n?y sao? Đ? từng c? một b? l?o tiễn ch?u nội m?nh ra xe đi xa, nhưng khi b? l?o tiễn ch?u m?nh đến cửa xe th? nh?n thấy người ngồi tr?n xe, đột nhi?n b? l?o l?i ch?u m?nh kh?ng cho l?n xe! Một b?n l?i một b?n kh?c!”