Buổi tối, ?nh đ?n m?u lam mờ ảo, lại giữa trời mưa ph?n nhẹ bay, lại nh?n thấy l? phong!!
Tầng tầng lớp lớp những c?y phong đỏ rực, l? nhẹ nh?ng lay động, truyền đến tiếng ?x?o xạc? s?i nổi, bất luận bạn đ? trải qua bao nhi?u mất m?t, bao nhi?u đau khổ, thế nhưng những vui vẻ trong qu? khứ kia, cũng sẽ kh?ng theo thời khắc đau khổ kia, m? bị hủy diệt đi... Mỗi khi trở lại rừng phong đỏ rực n?y, đều sẽ kh?ng khỏi nhớ tới c? g?i kia sau khi trải qua đoạn t?nh y?u đau x?t, lại vẫn bật c?y d? trong suốt, mặt bộc lộ vẻ ngọt ng?o ?n nhu động l?ng người, chăm ch? nh?n người trước mặt...
C? thậm ch? c?n đứng trước mặt người đ?n ?ng kia, hai tay nhẹ cầm cổ ?o sơ mi anh, dịu d?ng k?o anh đến trước mặt m?nh, ngọt ng?o n?i: “Em ở chỗ n?y chờ anh đ? rất l?u rồi...”
“Khả Hinh ??????” Trang Hạo Nhi?n đ?n mưa ph?n, chạy như bay, đi v?o giữa rừng phong đầy mưa, nghe tiếng mưa rơi t? t? t?ch t?ch kia, nh?n con đường rừng rậm rạp tối tăm, khắp nơi ẩm ướt, thỉnh thoảng c? thể nh?n thấy b?ng c?y lắc lư, lại vẫn chưa gặp được c? g?i kia, đ?i mắt anh đẫm lệ m? đau l?ng, lại nhanh ch?ng cất bước đi về ph?a trước, vừa đi vừa cấp thiết gọi: “Khả Hinh ???? Khả Hinh ???? em đồ ngốc n?y, em mau ra đ?y!! Em muốn đi nơi n?o? Ch?ng ta nơi n?o cũng sẽ kh?ng đi! Ch?ng ta về nh? được kh?ng? Về nh? của anh! Ch?ng ta c?ng nhau hướng về cha mẹ ch?c ngủ ngon!! Hả?”
Người đ?n ?ng n?y vừa gấp g?p đi về ph?a trước, vừa nh?n xung quanh khắp nơi, rất đau l?ng k?u: “Khả Hinh!! Anh sợ nhất c?ng em chơi trốn t?m, bởi v? em sẽ cứ như vậy m? rời khỏi anh! Bảo bối! Mau ra đ?y, ch?ng ta c?ng nhau về nh?!”
Thế nhưng... Khắp con đường lớn nơi rừng phong, ẩn giấu trong b?ng đ?m uyển chuyển, lại khắp nơi truyền đến chỉ l? ?m thanh tĩnh mịch r?c r?ch của mưa!!