Bệnh viện, kiến tr?c m?u trắng, ở trung t?m th?nh phố, đ?i phun nước chiết xạ ch?i mắt, trận trận x?ng thẳng l?n trời.
Một chiếc xe con m?u đen chạy nhanh, chậm dừng trước đ?i phun nước, cửa sổ xe in l?n ảnh ngược của một khu?n mặt nghi?ng ?n nhu, c? phủ đầu, trong l?ng ?m chặt b? xạ hương b?ch hợp chăm ch? nh?n thật s?u, ngửi m?i hương hoa tỏa ra, nhớ tới hoa b?ch hợp c? ? nghĩa l? t?nh y?u vĩ đại, l?ng của c? tức khắc rung động v? hạn... T?i xế thập phần t?n k?nh mở cửa xe, c? chậm r?i ?m b? hoa b?ch hợp đi xuống xe...
Trước bệnh viện v? số b?c sĩ c?ng y t? thay nhau lui tới.
Đường Khả Hinh s?u ngưng gương mặt, ?m b? xạ hương b?ch hợp, dần dần bước đi v?o trong sảnh lớn của bệnh viện, lập tức, cảm gi?c c? người nh?n m?nh, c? xoay người, dọc theo khu nội tr? m?u trắng quen thuộc đi đến, mỗi một bước, hai mắt của c? lại đỏ th?m một phần, dập dờn ?nh lệ...
Thời gian, dường như dừng lại, thời gian ở trước mặt của ?ng, vẫn lu?n vậy lu?n tr?i chậm hơn b?nh thường...