Chiếc xe Ferrari m?u đen chạy thẳng v?o trong rừng c?y rậm rạp.
Đường Khả Hinh vẫn như cũ k?ch động ngấn lệ ngồi b?n cạnh vị tr? kế b?n t?i xế, nghĩ về qu? khứ b?n nức nở kh?c l?n.
Hai tr?ng mắt Trang Hạo Nhi?n cũng l?e ra tia đau l?ng, hai tay nắm chặt tay l?i tiếp tục l?i xe, chạy v?o s?u trong n?i rừng, nhớ tới vừa rồi Đường Khả Hinh chạy tới, cả người đầy mồ h?i c?ng những vết m?u, n?t mặt anh trở n?n căng thẳng nặng nề thở hổn hển, dường như c? ch?t tức giận...
Đường Khả Hinh c? lẽ cảm gi?c được bầu kh?ng kh? c? ch?t kh?ng đ?ng, trừng đ?i mắt đẫm lệ nh?n về ph?a khu?n mặt nh?n nghi?ng của Trang Hạo Nhi?n. Hai tr?ng mắt l?e ra mấy phần n?ng nảy, cho l? anh tức giận, tr?i tim c? c? ch?t căng thảng, nước mắt vẫn như cũ chảy xuống, lại kh?ng d?m kh?c nữa, sụt sịt chiếc mũi đỏ bừng, nghẹn ng?o n?i: “Em... Em... Em kh?ng phải cố ? chạy theo anh... Em... Em...”
Trang Hạo Nhi?n một b?n l?i xe, một b?n tỏa ra ? cười quay mặt sang nghi?m mặt nh?n c? g?i n?y.