Gi?n nho, cao cao đứng vững ở dưới trời sao, t?nh cảnh n?y, đ?ng như m?a hạ, dường như tiếng ve m?a thu chưa kết th?c, doanh hỏa tr?ng ch?nh bay m?a đầy trời.
Xa xa nho vi?n, mấy c?ng nh?n, như ẩn như hiện ở giữa đ?m c?y m?y, vẫn như cũ tinh thần hăng say, mỗi người cầm l?n t?i nhỏ trong suốt, cuốn lấy d?y nho no đủ mập mạp, kh?ng để cho mưa gi? tối nay c? thể đột k?ch m? đến, đem thục thấu nho đ?nh rơi xuống, thỉnh thoảng nghe thấy tiếng cười của bọn họ, c? ch?t kh?ng ch?n thực truyền đến...
Tiểu Nhu c?ng L?nh Mặc H?n c?ng nhau y?n tĩnh ngồi ở gi? đỉnh, nh?n về ph?a nho vi?n xa xa vắng vẻ thu hết đ?y mắt, đ? trầm im lặng kh?ng l?n tiếng.
Một trận gi? thổi tới, mang theo một điểm cuối thu lạnh lẽo.
L?nh Mặc H?n th?n thể to lớn như vậy, đều cảm gi?c một trận l?nh ?, kh?ng n?i, quần ?o tr?n người đơn bạc, hai tr?ng mắt anh hơi hiển mấy phần đau l?ng, quay mặt sang, nh?n về ph?a c? g?i trước mặt, thanh ?m kh?n kh?n trầm thấp hỏi; “Lạnh kh?ng...”
Tiểu Nhu tr?n mặt bộc lộ biểu t?nh điểm xấu hổ c?ng ?y n?y, cắn m?i dưới, lắc lắc đầu.
L?nh Mặc H?n nh?n về ph?a c? khẽ c?i đầu xuống, bộ d?ng tiều tụy thất hồn lạc ph?ch, giống như c? bị người ta cự tuyệt, tr?n mặt của anh hiện l?n vẻ mặt bất đắc dĩ dở kh?c dở cười, hai tay chống s?n t?u băng l?nh, th?n thể to lớn hơi hoạt động, nắm lấy b?n tay lạnh như băng của c? g?i trước mặt, l?c n?y mới ngẩng đầu, im lặng nh?n về ph?a nho vi?n s?u thẳm trước mặt...
Tiểu Nhu trong l?ng x?c động, cảm gi?c được điểm ấm ?p ấy, c? k?m l?ng kh?ng được hơi ngẩng đầu, nh?n về ph?a người đ?n ?ng trước mặt.
L?nh Mặc H?n hai tr?ng mắt n?ng ch?y l?e ra, ngưng mặt nh?n về ph?a cảnh tr? ph?a trước, cuối c?ng mở miệng yếu ớt hỏi; “Tới nơi n?y đ? bao l?u?”
Tiểu Nhu nghe lời n?y, lại chậm r?i c?i đầu, kh?ng d?m l?n tiếng.