Căn g?c nhỏ.
Ba c?y long nh?n trăm năm theo sức gi? thổi mạnh m? lay động, căn ph?ng tr?n căn g?c nhỏ truyền đến từng đợt ?m thanh. L?m Phượng Kiều nhanh ch?ng đứng trước giường con g?i vội v?ng thu dọn chăn đệm của c? rồi trải lại tấm ga giường m?u xanh lam, sau đ? nhận chiếc gối m?u xanh c?ng nh?n đưa đến cẩn thận đặt l?n đầu giường. C?nh cửa cạch một tiếng mở ra, b? vội v?ng xoay người nh?n ra b?n ngo?i.
L?c n?y Trương Hoa đang cẩn thận từng li từng t? đỡ L?nh Mặc H?n c? ch?t m? man đi v?o gian ph?ng, vừa đi vừa cẩn thận nhắc nhở: “Cẩn thận một ch?t, bởi v? thời gian gấp r?t ch?ng t?i c?n chưa kịp dọn dẹp ph?ng nghỉ, trước ti?n anh tạm thời nghỉ ngơi ở ph?ng Tiểu Nhu một ch?t.”
L?nh Mặc H?n cảm thấy đầu ?c m? man, nhất l? v? uống rượu mạnh xuống dạ d?y, c?ng với vết thương trước ngực cũng n?ng rực đau đớn, tr?n tr?n anh tu?n ra mồ h?i lạnh, vừa bước Trương Hoa vừa n?i: “Xin lỗi, đ? để mọi người phải bận t?m.”
“Đừng n?i những lời như thế. Mau tới đ?y nằm xuống!!!” L?m Phượng Kiều vội v?ng cười n?ng chăn l?n, để con rể đỡ L?nh Mặc H?n nằm xuống giường...