Anh không nói hai lời, người đã đi qua trước nồi canh Long Độn đang nóng hổi, sắp nắm tay Tiểu Nhu!!
Hai mắt Lãnh Mặc Hàn lóe lên, dùng sức móc chân một cái!!
"A..........." Cả người Tô Lạc Hoành chợt ngã, hai tay hai chân thiếu chút nữa nhào vào trong nồi cá mú cực lớn, Lãnh Mặc Hàn chợt đưa tay ra, kéo chặt dây lưng bên hông anh, mạnh mẽ ném anh tới phía sân sau một cái, mặt Tô Lạc Hoành gần như gần sát trong nồi canh Long Độn nóng cuồn cuộn, hoảng sợ đến thiếu chút nữa tròng mắt rớt ra, cả người lại bị người chợt lôi kéo, thân thể ầm ngã phía sau, dưới cái nhìn chòng chọc của mọi người, ngã trước cây nhãn long trăm năm, ôi chao, ôi chao tay chống hông của mình, vẻ mặt đau khổ kêu to: "Eo của tôi!! Eo của tôi!!"
Mọi người nhìn mất hồn một phen!!
Vẻ mặt Lãnh Mặc Hàn cũng bình tĩnh, nhìn Tô Lạc Hoành, rất tốt bụng nói: “Tại sao không cẩn thận như vậy? Nếu không, thiếu chút nữa cậu cũng hầm canh Long Độn!"
"Anh......" Tô Lạc Hoành một tay chống người, trừng mắt về phía Lãnh Mặc Hàn, tức giận nghiến răng, biết anh cố ý!!
Lãnh Mặc Hàn nghiêng mặt sang bên, nhắc mí mắt, nhìn nồi canh Long Độn, không lên tiếng.