Đường Khả Hinh vừa nghe lời n?y, liền hung ?c lườm anh, tức giận n?i: “Cậu thực sự rất kh? ưa a!!”
Tưởng Văn Phong nh?n d?ng vẻ n?y của c?, nhịn kh?ng được cười rộ l?n, n?i: “C? kh?ng phải muốn nếm thử đồ ăn b?n ngo?i kh?ch sạn sao? Sợ khứu gi?c c? th?i quen? Cho n?n mang c? tới đ?y đi dạo một ch?t! Nếm thử hương vị, t?m lại vị gi?c nguy?n thủy nhất l?c đ?i bụng của c?!”
Đường Khả Hinh nghe lời n?y, lập tức thu hồi sắc mặt, ngẩng đầu nh?n về ph?a Tưởng Văn Phong.
Tưởng Văn Phong lại kh?ng n?i g? th?m, m? xoay người, nh?n ph?a trước c? một xe ăn cũ kỹ, vừa dừng trước một gốc c?y đại thụ cao to, trong thời khắc tiết trời sang thu l? v?ng nhẹ nh?ng rơi, anh nh?n thấy nước s?p n?ng tr?n xe đẩy, thịt xay đang kh?ng ngừng xoay tr?n tỏa ra hương vị thập phần nồng đậm, b?n cạnh đặt từng ch?n đậu phộng gi? nhuyễn, h?nh th?i, c?n c? tương v? c?ng đặc biệt, anh lại mỉm cười đi về ph?a trước, nh?n thấy trong xe đồ ăn c? một gian hải sản, những con hải s?m nhỏ m?u đen được sắp xếp một c?ch ngay ngắn, b?n cạnh để một ch?n tương đen v? c?ng đặc biệt, c? cặp vợ chồng người nước ngo?i đang ở nơi đ? nếm m?n s? biển tươi ngon, vừa ăn vừa mỉm cười gật đầu, anh tức khắc xoay người, nh?n về ph?a Đường Khả Hinh, khẽ nhếch m?i cười vẫy tay n?i: “Qua đ?y!”
Đường Khả Hinh đứng b?n n?y, nh?n thấy Tưởng Văn Phong đang đứng b?n cạnh xe ăn vẫy tay gọi m?nh, đ?i mắt dịu d?ng của c? chợt l?e, liền vui vẻ nở nụ cười t? m? đi qua...