“Ha ha, mấy người cứ đấu đi, đấu càng lợi hại càng tốt.”
Vương Vĩnh Ninh nghĩ thầm trong lòng, ngẩng đầu lên, nhìn thấy Hàn Đông hơi mỉm cười, trong đầu Vương Vĩnh Ninh đồng thời hiện lên dáng vẻ của một người.
Anh ta thông qua mối quan hệ, quen biết được Tô Sán cháu trai của cụ Tô, tuổi tác của người này không kém nhiều so với Hàn Đông, bây giờ là Bí thư thành ủy thành phố Tùy Giang, công việc làm cũng có tiếng, nghe nói không bao lâu, thì có thể được đề cử lên làm Phó chủ tịch tỉnh Giang Bắc.
“Từ trong miệng của Tô Sán, anh ta cũng không mấy thích thú với Hàn Đông, điều này cũng khó trách, dù sao hai người đều có bối cảnh, hơn nữa tuổi tác cũng gần như nhau, năng lực cũng không tệ, do đó đương nhiên cũng trở thành đối thủ cạnh tranh với nhau.”
Vương Vĩnh Ninh tự cân nhắc trong lòng.