- Tôi cũng thấy người này không thích hợp ở Cục tài chính, nhưng trong tay tôi lại không có ai cả.
Người có thể dùng không đủ đây chính là vấn đề lớn nhất.
Trước đây khi Hàn Đông làm Phó chủ tịch thường vụ huyện thì cảm thấy nhân sự trong tay mình không đủ dùng, bây giờ khi làm Chủ tịch huyện, cần suy xét bố cục nhân sự trong phạm vi toàn huyện thì càng cảm thấy nhân sự không đủ dùng.
Thẩm Tòng Phi gật đầu, y hiểu ý của Hàn Đông, nhưng liên quan đến ứng cử viên Cục tài chính y cũng không dễ tiến cử. Dù sao vị trí Cục trưởng Cục tài chính rất quan trọng, Hàn Đông nhất định phải tiến cử người của hắn.
- Chủ tịch Hàn, có thể thả Dương Nghị ra trước đi. Tạm thời để một Phó cục trưởng chủ trì công việc cũng được.
Thẩm Tòng Phi nghĩ tới cách làm của Hàn Đông ở Ủy ban kế hoạch liền đề xuất.
Hàn Đông nói:
- Như vậy không hay cho lắm, ứng cử viên Cục trưởng Cục tài chính tốt nhất nên chọn ra.
Thẩm Tòng Phi gượng cười nói:
- Vậy nhất thời tôi cũng không có ứng cử viên nào tốt để đề cử cả.
Hàn Đông thở dài một hơi nói:
- Được rồi, từ từ hãy bàn đi.
Ứng cử viên Cục trưởng Cục tài chính chắc chắn phải thảo luận trong cuộc họp thường vụ.
Bây giờ Hàn Đông lại không tìm thấy ứng cử viên thích hợp, điều này khiến hắn rất buồn bực.
Tiếng điện thoại di động vang lên, cầm lấy xem, là số điện thoại của Chu Chính, ấn nghe chỉ nghe thấy Chu Chính cười ha hả nói:
- Lãnh đạo tan ca chưa?
Hàn Đông liền nhìn đồng hồ, đã sáu giờ rồi, cười nói:
- Tan ca đây, sao, có chuyện gì à?
Chu Chính cười ha hả nói:
- Tối nay lãnh đạo có thời gian không, gặp chúng em đi.
Hàn đông mỉm cười nói:
- Được, đi đâu?
Chu Chính nói:
- Ở Phong Lâm Nhã Các.
Hàn Đông liền nói:
- Được rồi, tôi sẽ qua đó.
Gác máy, Hàn Đông nói với Thẩm Tòng Phi:
- Phó Chủ tịch Thẩm, về việc các bộ phận nhân sự của Ủy ban nhân dân ông hãy suy nghĩ kỹ đi, mấy hôm nữa chắc tôi phải mở cuộc họp thường vụ, đến lúc đó tránh khỏi bị động.
Thẩm Tòng Phi gật đầu nói:
- Chủ tịch Hàn yên tâm, tôi biết làm thế nào.
Y biết Hàn Đông phải đi ăn cơm với bạn liền khẩn trương cáo từ.
Hàn Đông đi ra, Tả Nhất Sơn liền đuổi theo.
Đến lầu dưới, Hàn Đông bảo Lý Thiếu Vũ đưa đến Phong Lâm Nhã Các, sau đó để anh ta và Tả Nhất Sơn tự đi về.
Những người tề tựu tối nay chủ yếu là những người trước nay đều có quan hệ thân thiết với Hàn Đông. Trần Dân Tuyền, Xa Tĩnh Chương, Trương Trường Hà và Chu Chính.
Trần Dân Tuyển đám người sớm đã đến đều đứng đợi ngoài cửa.
Hàn Đông xem đến màn này không khỏi tự gượng cười, cho dù chỉ có mấy người này nhưng theo sự thay đổi vị trí của hắn, thái độ của mọi người cũng theo đó thay đổi.
Ngồi trong phòng, đồ ăn liền được đưa lên, sau khi rót rượu, mọi người đều cầm chén rượu lên chúc mừng Hàn Đông,s au khi uống hết, mọi người đều đơn đả độc đấu mỗi người mời Hàn Đông một chén.
Chu Chính cười nói:
- Tửu lượng của lãnh đạo thay đổi không ít, lúc đầu uống ba chén đã say rồi.
Hàn Đông nói:
- Đó là điều tất nhiên, mọi người đều là những cán bộ có tửu lượng khá tôi cũng phải tiến bộ lên mới được.
Nói thật, so với hồi vừa đến Phú Nghĩa, tửu lượng của Hàn Đông đã tăng lên gấp đôi. Lúc đó, Hàn Đông uống khoảng ba chén đã cảm thấy khó chịu, bây giờ uống nhiều hơn cũng không bị phát hỏa.
Mọi người vừa ăn cơm vừa nói chuyện.
Hiện tại chức vị của Hàn Đông đã thay đổi, khi mọi người nói chuyện, đều để Hàn Đông nói đầu.
Nhưng bây giờ mọi người cũng không để ý đến vấn đề này nữa, tất cả đều là thay đổi một cách vô tri vô giác, vô tình đã bắt đầu thay đổi.