Kỷ Quốc Hùng cười cười nói:
- Ừ, Hàn Đông cần ủng hộ gì, cứ việc nói, tôi sẽ cố gắng hết sức.
Hàn Đông mỉm cười nói:
- Được, có lời nói này của anh, tôi cũng liền không khách khí.
Lúc trước Hàn Đông đã nhiều lần nhắc nhở Kỷ Quốc Hùng, bảo anh ta phải chú ý báo cáo công tác với lãnh đạo Thành ủy, nói như vậy thì anh ta cũng sẽ làm chuẩn bị tương ứng. Nếu trải qua sự việc lần này, đến lúc đó Kỷ Quốc Hùng lên làm Cục trưởng Cục Tài chính mà nói, thì vẫn là có lợi cho Hàn Đông.
Kết thúc cuộc trò chuyện với Kỷ Quốc Hùng, Hàn Đông lại gọi điện thoại cho thư ký Tạ Vân của Chủ tịch thành phố Sa Ứng Lương, nói có chuyện muốn báo cáo.
Tạ Vân bảo Hàn Đông chờ một lát, anh ta đi báo cáo.
- Xin chào, tôi là Sa Ứng Lương đây.
Không bao lâu, giọng nói ôn tồn của Sa Ứng Lương truyền đến, có vẻ có chút uy nghiêm.
- Chủ tịch thành phố Sa, tôi là Hàn Đông. Tôi muốn báo cáo với ngài một chút vấn đề về khoản chi của Sở Tài chính. Đến hiện tại, Cục Tài chính thành phố còn thiếu năm triệu, tôi gọi điện thoại tìm Cục trưởng Hoa, anh ấy lại không có ở văn phòng.
Hàn Đông không cao giọng không đối chọi nói, tuy rằng hắn biết Cục Tài chính thành phố sở dĩ giữ lại năm triệu, trong đó khẳng định có nguyên nhân vì Sa Ứng Lương, nhưng trình tự phải làm thì vẫn cứ phải làm.
Sa Ứng Lương vừa nghe, liền có chút đau người, nghĩ thầm rằng tiểu tử Hàn Đông này thật sự là rất dai dẳng, còn giằng co vấn đề này không thôi, đầu óc tiểu tử này biến chuyển lanh lẹ loằng ngoằng thế sao.
- Ừ, việc này tôi đã biết, tôi sẽ đốc thúc Cục Tài chính chuyển khoản tiền này xuống đúng lúc, Hàn Đông, anh không phải lo lắng đâu.
Nghe được câu trả lời của Sa Ứng Lương, Hàn Đông cũng không để ý, vốn không định trông cậy vào Sa Ứng Lương sẽ giải quyết được vấn đề này.
- Được, cảm ơn Chủ tịch thành phố Sa. Tôi sẽ không quấy rầy Chủ tịch thành phố Sa làm việc nữa.
Hàn Đông khách khí nói.
Sau đó, Hàn Đông liền gọi điện thoại cho Bí thư Thành ủy Đinh Vi Dân, nói qua sự việc một chút.
Lúc này, Hàn Đông đầu tiên là không có bất luận là ý kiến chủ quan nào mà tự thuật lại chuyện đã trải qua, nhấn mạnh mình đã can thiệp vào quá trình như thế nào. Tiếp theo lại nhấn mạnh tầm quan trọng của khoản tiền này, bao gồm cả tính toán sau này của mình cũng nói ra luôn.
Đinh Vi Dân nghe Hàn Đông tự thuật, trên mặt lộ ra nụ cười thản nhiên, khi Hàn Đông nói xong, ông ta nói:
- Tôi hiểu tình huống rồi, tôi sẽ đốc thúc những bộ phận có liên quan đúng lúc.
- Cảm ơn Bí thư Đinh.
Hàn Đông nói với giọng điệu cảm kích.
Treo điện thoại, Hàn Đông thở ra một hơi.
Tâm trạng Hàn Đông có chút khó chịu, lần này về việc của cơ sở mẫu dịch vụ lao động mở, ngay từ đầu Hàn Đông đã rất nhiệt tình tận tâm, rất lao lực chạy đôn chạy đáo, cũng nhờ có sự hỗ trợ của Phạm Đồng Huy, cuối cùng mới có kết quả ngày hôm nay. Không chỉ có huyện Phú Nghĩa được coi là cơ sở mẫu, hơn nữa còn lấy được ba mươi triệu hỗ trợ tài chính.
Có thể nói, Hàn Đông toàn tâm toàn ý lao vào chuyện này, thậm chí ngay cả công trình cải tạo đường Tân Giang cũng đều đem tặng Thẩm Tòng Phi đi xử lý. Nhưng, phát sinh chuyện như vậy, khiến Hàn Đông nhận ra, muốn làm một việc thiết thực, vì sao lại khó như vậy.