- Làm gì thế, muốn giết người à?
Hàn Đông lạnh lùng nói:
- Đã quên lời tôi nói hay sao?
Kiều San San mở cửa xe, ngồi lên ghế phụ, nhỏ giọng nói:
- Hàn Đông, chúng ta đi thôi.
Hàn Đông gật đầu, hôn lên má cô một cái, sau đó quay đầu xe, lái xe hướng về phía bên ngoài.
Đồng thời, Hàn Đông nghĩ thầm trong lòng: ‘Tên Sa Trí Tuyên này thực sự là âm hồn không tiêu tan, xem ra phải tìm một cơ hội chỉnh sửa y một chút mới được’.
Trong lòng Hàn Đông, cho dù là thế nào, Kiều San San là người của hắn, không người nào được phép có ý định gì với cô cả.
Huống hồ, lần trước Hàn Đông đã nói những lời độc ác trước mặt Sa Trí Tuyên. Nếu đã nói rồi, thì phải làm được.
Lúc này sắc mặt Sa Trí Tuyên xanh mét, cảm giác như gặp phải một nhục nhã lớn vậy. Nhìn thấy Hàn Đông giáp mặt hôn môi Kiều San San, y cảm giác vô cùng nhục nhã, nghiến răng nhìn Hàn Đông từ từ lái xe xa dần.
- Hàn Đông, anh suy nghĩ cái gì vậy?
Kiều San San nhẹ nhàng hỏi.
Hàn Đông khẽ mỉm cười nói:
- Anh đang nghĩ làm thế nào để xử lý Sa Trí Tuyên.
Đối với Kiều San San, không có gì là Hàn Đông không thể nói, cũng không che giấu ý định không tốt đối với Sa Trí Tuyên.
Kiều San San nói:
- Em cũng không biết y lại đến cơ quan em, trước đây chưa từng đến.
Hàn Đông cười nói:
- Việc này không liên quan đến em, anh thấy hai cha con họ là đang muốn đối phó với anh.
Sa Trí Tuyên luôn quấn quýt lấy Kiều San San. Còn Sa Ứng Lương, lại coi hắn là đối tượng để gây áp lực, lần này lại muốn cố tình giữ khoản tiền mà sở Tài chính đẩy xuống.
Điều này khiến Hàn Đông vô cùng tức giận. Nếu đã quyết tâm phải làm ra một thành tích thật tốt, Hàn Đông phải loại bỏ tất cả mọi khó khăn, dũng cảm tiến tới.
Những người dám chắn ở phía trước, nhất định sẽ bị Hàn Đông lần lượt giẫm nát.
Hàn Đông tìm một nhà hàng yên tĩnh, chọn một chỗ ngồi gần cửa sổ, vừa ăn vừa nói chuyện. Hai người ngồi cùng nhau, dường như nói không hết chuyện, đặc biệt là Kiều San San, dường như muốn kể tỉ mỉ hết những sự việc trong thời gian này xảy ra xung quanh cô cho Hàn Đông nghe. Còn Hàn Đông cũng rất chăm chú mà lắng nghe.
- Tối nay có đi Phú Nghĩa không?
Hàn Đông cười hỏi.
Mặt Kiều San San liền hơi đỏ, nói:
- Không được, ngày mai còn phải đi làm.
Hàn Đông nhân tiện nói:
- Vậy anh ở lại Vinh Châu.
Kiều San San suy nghĩ một chút, nói:
- Buổi tối em phải về nhà.
Hàn Đông cười nói:
- Không sao, muộn một chút anh đưa em về.
Ăn cơm xong, đã gần tám giờ tối rồi. Hàn Đông lái xe, tìm một quán rượu, vừa uống rượu, vừa ngồi nói chuyện cùng nhau.
Đến mười giờ rưỡi, Hàn Đông đưa Kiều San San về đến cổng tòa nhà Ủy viên thường vụ Thành ủy.
- Hàn Đông, sáng ngày kia anh đến đón em.
Kiều San San nhẹ nhàng nói.
Hàn Đông gật đầu nói:
- Được, chín giờ sáng ngày kia anh đến đây.
Nói xong, Hàn Đông nghiêng đầu, hôn lên đôi môi hồng của Kiều San San.
Kiều San San ôm Hàn Đông, hôn thật sâu.
Tuy đang ở trước cổng chính tiểu khu, nhưng cách khá xa, đèn cũng không chiếu sáng đến được, cho nên Kiều San San cũng lớn gan hơn một chút.
Hai người nhiệt tình ôm nhau, kịch liệt hôn môi.
Mấy phút sau, hai người mới buông nhau ra.
Kiều San San thở phù phù, nhỏ giọng nói:
- Em về đây.
Nói xong cô đưa tay nhéo tay Hàn Đông, sau đó đẩy cửa xuống xe.
Hàn Đông đặt hai tay lên tay lái, nhìn Kiều San San nhẹ nhàng bước xuống xe, trong lòng tràn đầy sự yêu thương.
Ở phía đường cái phía đối diện tiểu khu, có hai người đang đi tới. Trong đó có một người quay đầu, nhìn thấy Kiều San San thì hơi sửng sốt, gọi:
- San San!
Kiều San San hơi run lên, quay đầu nói:
- Mẹ!
Hàn Đông khẽ mỉm cười, nhưng không xuống xe. Lúc này xuống xe, sẽ khiến Kiều San San thêm xấu hổ.