Ngoại Thất - Khúc Chử Miên

Chương 59


Chương trước Chương tiếp

Tần Thư đợi sau khi hắn đi rồi thì chợp mắt thêm một lát, lúc này mới rời giường rửa mặt chải đầu. Nàng ngồi trước gương đồng, dùng phấn khéo léo che đi những vết đỏ lộ ra trên cổ.

Vừa quay đầu lại, nàng thấy Tiểu Hồi Hương đang bưng y phục đi vào. Đó là một chiếc áo đối khâm bối tử tay rộng màu đỏ tươi thêu vân thạch lựu bằng chỉ vàng, đi kèm với chân váy cùng màu. Tần Thư nhìn thấy liền cau mày: “Sao màu lại đỏ gắt thế này? Lấy bộ khác đến đây.”

Tiểu Hồi Hương liền đáp: “Đại nhân dặn dò rằng hôm nay là mùng Một Tết, bảo em lấy một bộ y phục nào trông thật hỷ khí cho cô nương. Lúc ngài ấy thấy bộ này còn khen màu sắc đẹp nữa ạ.”

Tần Thư cầm bộ y phục lên, lại nhìn thấy những bộ trang sức, trâm cài mà các nha hoàn khác đang bưng vào, hơi suy nghĩ một chút liền hiểu ra. Nàng gật đầu: “Vậy cứ bộ này đi.”

Sau khi trang điểm chỉnh tề, nàng bảo nha hoàn dẫn đường đi đến Tây Hoa sảnh. Còn chưa tiến lại gần đã nghe thấy tiếng hai vị phu nhân đang nói chuyện bên trong: “Khu vườn này được chăm sóc khá tốt, rất có quy củ, chỉ tiếc là đang mùa đông nên không thể ngắm được cảnh rừng hạnh nở rộ.”

Vị phu nhân còn lại thản nhiên đáp: “Chuyện đó có gì đáng ngại, đợi đến khi hoa hạnh nở, phu nhân cứ gửi thiệp đến thì tự nhiên sẽ được ngắm thôi.”

Vị phu nhân lúc trước cười nói: “Hà phu nhân nói đùa rồi, làm gì có đạo lý nào lại đi gửi thiệp bái phỏng một kẻ ngoại thất? Cho dù ta không cần cái thể diện của một gia đình thi thư lễ nghi, thì cũng phải kiêng dè đến danh tiếng và chuyện cưới hỏi của con cái trong nhà chứ. Ngược lại là Hà phu nhân đây, vốn là nữ nhi chi bên của phủ Diễn Thánh Công, sao hôm nay cũng hạ mình đến bái phỏng một kẻ ngoại thất thế này?”

Vị phu nhân kia trái lại chẳng hề lộ chút nóng giận, giọng điệu vẫn thản nhiên như cũ: “Nữ tử lấy phu quân làm trời, đó vốn dĩ là đạo của thánh nhân.”

Tiểu Hồi Hương đi theo sau Tần Thư, nghe xong những lời ấy thì sắc mặt trở nên khó coi. Trong lòng cô ấy thầm nghĩ: Đây là loại danh môn khuê tú, đại gia phu nhân kiểu gì vậy? Nếu đã không muốn đến thì đừng đến, đằng này đã đến rồi lại còn ở trong nhà người ta nói lời ra tiếng vào. Nghĩ đến đây, cô ấy lo lắng quay sang nhìn Tần Thư.

Ngược lại, Tần Thư chỉ khẽ mỉm cười rồi thấp giọng nói: “Tiểu Hồi Hương này, lúc em đi bẩm báo lại với đại nhân nhà em, nhớ phải thuật lại nhất cử nhất động, từng câu từng chữ cho ngài ấy nghe nhé. Nếu không, ngài ấy cứ mãi tưởng rằng làm thị thiếp của ngài ấy là chuyện gì đó ghê gớm lắm, là việc được người người trọng vọng đấy.”

Tiểu Hồi Hương nghe xong liền cúi đầu nhìn mũi chân mình, yếu ớt phản bác: “Cô nương, em không có…”

Tần Thư xua tay ra hiệu cho cô ấy đừng nói nữa, rồi bật cười thành tiếng và cao giọng nói: “Hai vị phu nhân, thật là thất lễ, tôi đến muộn rồi.”

Cánh cửa được người hầu đẩy ra, bên trong là hai vị phu nhân, một người trông trẻ hơn chừng ba mươi mấy tuổi, người kia trông đã ngoài bốn mươi.

Tần Thư suy nghĩ một chút liền hiểu ra ngay, hai người này chính là phu nhân của những người cùng khóa thi với Lục Trạch. Năm đó Lục Trạch trúng Trạng nguyên khi mới mười bảy, mười tám tuổi, mà ở thời đại này, ba mươi tuổi trúng Tiến sĩ đã được coi là trẻ tuổi rồi, nên những người cùng khóa với hắn chắc hẳn đều lớn tuổi hơn hắn một chút.

Tần Thư bước vào, khẽ nhún người hành lễ rồi mỉm cười nói: “Bái kiến hai vị phu nhân. Có chút việc riêng làm chậm trễ, mong hai vị lượng thứ.”

Hai người họ tự biết mình vừa lỡ lời, cũng đáp lễ lại. Vì không biết nên xưng hô với Tần Thư thế nào cho phải, nên họ đành nói lấp l**m: “Đâu có, đâu có, ngược lại là chúng tôi đã làm phiền chủ nhà rồi.”

Tần Thư xua tay, mỉm cười: “Để hai vị phu nhân phải chờ lâu rồi, mời hai vị vào nhập tiệc.” Dứt lời, các nha hoàn liền bưng thức ăn nối đuôi nhau đi vào.

Tần Thư nâng chén rượu lên: “Đã chậm trễ tiếp đón hai vị phu nhân, tôi xin phép lấy trà thay rượu ở đây để tạ lỗi với hai vị.”

Hai người này cũng không rõ liệu những lời đàm tiếu lúc trước của mình có bị Tần Thư nghe thấy hay không, bèn bưng chén rượu lên nhấp một ngụm, ai nấy đều có chút gượng gạo: “Đâu có, đâu có.”

Tần Thư thì coi như chưa từng có chuyện gì xảy ra, nàng hỏi thăm danh tính của từng người, lúc này mới biết cả hai đều là tiểu thư xuất thân từ các đại gia tộc, theo phu quân đến đây nhậm chức, và mỗi người đều đã sinh được năm sáu người con ruột.

Về phần mình, Tần Thư chỉ nói mập mờ rằng mình họ Đồng, còn lại thì bảo: “Nhà tôi vốn là tiểu môn tiểu hộ, không đáng để nhắc tới đâu.”

Hàn huyên thêm một lát, bên ngoài có người vào bẩm báo: “Phu nhân, lão gia nói sẽ ở lại dự tiệc rượu, bảo phu nhân cứ về trước, không cần đợi ngài ấy ạ.”

Thấy vậy, hai vị phu nhân liền cùng đứng dậy cáo từ: “Đã như vậy, trong nhà vẫn còn việc, hai chúng tôi xin phép không làm phiền thêm nữa.”

Tần Thư gật đầu tiễn hai người họ ra ngoài. Khi đi qua cây cầu sát mặt nước, vị Hà phu nhân lớn tuổi hơn đột ngột dừng chân bên cạnh hòn non bộ, vẻ mặt nghiêm nghị nói: “Tôi có vài lời muốn nói với cô nương.”

Tần Thư khẽ gật đầu, vẫy tay ra hiệu cho những người theo hầu lui xuống, chỉ có Tiểu Hồi Hương là không yên tâm, nên vẫn đứng nhìn chằm chằm từ khoảng cách chừng ba bước chân.

Hà phu nhân vốn có tính tình cổ hủ, chán ghét nhất hạng nữ nhân phong tao quyến rũ. Thấy Tần Thư chỉ là một kẻ ngoại thất mà lại dám mặc y phục đỏ tươi, trên đầu cài trâm vàng nạm đá quý vốn chỉ dành cho các bậc quý phu nhân, bà ta vốn dĩ đã chẳng ưa gì. Thế nhưng, chứng kiến cử chỉ của nàng trên bàn tiệc lại thấy tiến lui có chừng mực, không phải hạng người chẳng biết trời cao đất dày là gì, nên bà ta mới nảy ra ý định khuyên nhủ vài câu.

Hà phu nhân nói: “Tôi đã ngoài bốn mươi, con gái ở nhà cũng chỉ trạc tuổi cô nương đây. Hôm nay tôi mạn phép cậy già lên mặt, có đôi lời khuyên nhủ cô nương, nếu cô nương thấy đúng thì nghe, bằng không cứ coi như gió thoảng mây bay nhé.”

Tần Thư tự thấy kể từ khi đến thời cổ đại, thì tính cách của mình đã thay đổi rất nhiều. Nếu là khi còn ở hiện đại, nàng căn bản sẽ chẳng thèm đoái hoài tới hạng người này, nhưng lúc này đây, nàng lại có thể khẽ mỉm cười và nói: “Phu nhân cứ việc nói.”

Hà phu nhân nói: “Cô vốn là ngoại thất được Tổng đốc đại nhân nuôi bên ngoài, không danh không phận, đến cả một thiếp thất danh chính ngôn thuận cũng chẳng phải. Những thứ cô mặc trên người hôm nay là đồ chỉ dành riêng cho chính thất phu nhân mới xứng dùng. Bây giờ cô ở đây, một mình đứng ra làm chủ, nhưng sau này khi Tổng đốc phu nhân bước chân vào cửa, cô khó tránh khỏi cái tội danh ‘vượt lễ nghi’. Hôm nay Tổng đốc đại nhân thiên vị chiều chuộng cô, nhưng bản thân cô cũng phải biết quy củ, biết khuyên giải, giữ cho gia trạch hòa thuận, đó mới là bổn phận của một người thị thiếp, mới là đạo nghĩa lâu dài.”

Tần Thư biết bà ta có ý tốt, nhưng những lời lẽ trên đời này, trớ trêu thay lại chính là từ miệng những người “tốt bụng” ấy nói ra mới đắng cay, châm chọc làm sao.

Tần Thư khẽ lắc đầu cười: “Phu nhân vì tốt cho tôi như vậy, lẽ nào tôi lại không biết? Chỉ là tôi vốn là con nhà lành, vốn chẳng muốn làm thân nô tỳ hay thị thiếp cho ai cả. Phu nhân vốn có lòng dạ từ bi, hay là tìm cách cứu tôi ra khỏi đây, tôi tự khắc sẽ đời đời kiếp kiếp cảm tạ ân đức của bà.”

Hà phu nhân bị những lời này của nàng làm cho giật mình kinh hãi, bà ta lùi lại một bước: “Cô…”

Tiểu Hồi Hương nghe xong thì cuống quýt giậm chân, vội vàng chạy lại kéo tay Tần Thư, rồi lên tiếng giảng hòa: “Hà phu nhân, cô nương nhà nô tỳ uống say rồi nên mới nói sảng đấy ạ, mong phu nhân lượng thứ.”

Tần Thư gạt tay Tiểu Hồi Hương ra, bước tới trước một bước rồi nói: “Tôi nói sảng chỗ nào chứ? Một giọt rượu còn chưa nhấp môi, sao có thể say được? Hà phu nhân, tôi vốn đã có vị hôn phu, là bị người ta dùng quyền thế cưỡng ép bắt nhốt ở nơi này. Lão gia nhà bà vốn có quan hệ tốt với Tổng đốc đại nhân, xin bà hãy thương xót mà cầu tình giúp tôi, cứu tôi ra ngoài có được không?”

Hà phu nhân bị nàng dọa cho một phen kinh hồn bạt vía, bà ta lùi lại vài bước: “Đồng cô nương, thất lễ rồi.” Nói xong, bà ta lập tức xoay người, vội vàng rời đi như chạy trốn.

Tiểu Hồi Hương thấy vậy liền thở dài: “Cô nương, người nói như thế, không biết đại nhân sẽ lại nghĩ gì nữa đây. Đến lúc ngài ấy nổi trận lôi đình, chẳng phải người chịu thiệt thòi vẫn là cô nương hay sao?”

Tần Thư hừ lạnh rồi cười mấy tiếng: “Ở đây chỉ có ba người chúng ta, Hà phu nhân và ta chắc chắn sẽ không đi kể với Lục Trạch rồi. Nếu như hắn mà biết được, thì chỉ có thể là do cái đồ phản đồ nhỏ nhà em đi mách lẻo thôi.”

Tiểu Hồi Hương nghe vậy thì mặt mày ủ rũ, nhỏ giọng lầm bầm: “Ngày nào đại nhân cũng hỏi, em làm sao mà nói dối được cơ chứ? Hơn nữa, đâu phải chỉ có mình em là người để mắt trông chừng cô nương đâu…”

Sau khi tiễn khách đi, Tần Thư ôm một bụng bực tức, nàng cũng chẳng muốn quay về phòng ngay mà cứ đi dạo vẩn vơ trong vườn. Tình cờ, nàng bắt gặp một cành mai nở rất đẹp, trên những cánh hoa còn vương lại những bông tuyết trong suốt như pha lê.

Lúc ấy, nàng dặn dò Tiểu Hồi Hương: “Đi tìm một cái kéo lại đây, cắt lấy một cành mai c*m v** bình mỹ nhân cô, để cả căn phòng đều vương lại mùi hương thanh tao của hoa mai.”

Các nha hoàn đều đứng đợi ở phía sau, một mình Tần Thư ngồi trong đình rất lâu, sau đó mới dẫn mọi người quay trở về.

Nàng cảm thấy mớ trâm cài trên đầu thật nặng nề phiền phức, liền ngồi xuống trước gương trang điểm, định gọi Tiểu Hồi Hương tháo xuống giúp mình. Đúng lúc ấy, qua chiếc gương đồng, nàng nhìn thấy Lục Trạch bước chân có chút loạng choạng đi vào từ phía cửa, rồi thong thả ngồi xuống bên cạnh nàng.

Tần Thư cũng chẳng thèm để ý đến hắn, tự mình rút một chiếc trâm phượng bằng vàng nạm hồng ngọc trên búi tóc xuống, rồi lại định tháo đôi khuyên tai.

Lục Trạch đưa tay cầm lấy chiếc trâm vàng ấy, rồi lại cắm nó vào búi tóc của Tần Thư. Hắn xoay vai nàng lại, chăm chú ngắm nhìn rồi cười nói: “Nàng mặc sắc đỏ này, cài trâm kim phượng này là đẹp nhất. Người khác mặc thế này chỉ thấy diễm tục, riêng nàng thì chỉ có chữ ‘diễm’ mà chẳng vướng chữ ‘tục’ chút nào.”

Hắn ghé lại gần hơn, hơi rượu nồng nặc phả thẳng vào mặt khiến Tần Thư phải lấy khăn tay che miệng hắn lại: “Sắc đỏ rực rỡ thế này đâu phải phận như ta có thể mặc, đây là màu sắc chỉ dành cho chính thất phu nhân của ngài mà thôi.” Nói xong, nàng đẩy hắn ra rồi bước thẳng về phía gian ngoài.

Tiểu Hồi Hương bưng canh giải rượu vào, một lát sau liền ra bẩm báo với Tần Thư: “Cô nương, đại nhân uống xong hai bát canh giải rượu, vừa nằm xuống giường là đã bắt đầu ngáy khò khò rồi ạ.”

Tần Thư bèn nói: “Vậy thì em ở lại đây mà hầu hạ đại nhân nhà em đi, để đợi đến lúc hắn tỉnh dậy, em có thể báo cáo mật báo ngay lập tức.”

Tiểu Hồi Hương trưng ra bộ dạng đáng thương: “Cô nương, đại nhân mà hỏi thì em đâu có gan giấu giếm ạ.”

Tần Thư hừ lạnh một tiếng, đầu óc bắt đầu cảm thấy nặng nề, nàng đi về phía noãn các, tháo tóc, cởi bỏ y phục rồi nằm xuống: “Ta chợp mắt một lát, các em không cần đứng đây chờ đâu.”

Tần Thư nằm cuộn mình ấm áp trong chăn, nhưng trong đầu lại là một mảnh hỗn độn. Dẫu cho bài từ kia đã được viết ra, nhưng liệu người đó có phải là đồng hương của nàng hay không thì vẫn chưa thể chắc chắn. Mà ngay cả khi đúng là đồng hương, liệu người ta có cứu nàng ra ngoài hay không? Không thân không thích, thậm chí còn chẳng hề quen biết, một nữ quan có thể leo đến chức Thượng thư giữa cái triều đình phong kiến trọng nam khinh nữ cực đoan này, liệu có vì nàng là đồng hương mà hành động khinh suất để cứu nàng hay không? Chỉ sợ là không…

Còn về vị Ôn Lăng tiên sinh kia, ông ta rốt cuộc là ai? Những ngày qua Tần Thư cũng đã đọc không ít sách, xem qua một vài luận điểm trong sách của ông ta, thì thấy chịu ảnh hưởng sâu sắc bởi Tâm học đang thịnh hành bấy giờ, e rằng không phải là đồng hương của mình. Trong cơn mê màng, nàng khẽ v**t v* bụng mình, việc quan trọng hơn cả chính là phải tìm cách lén mua bằng được thuốc tránh thai mới được.

Chẳng biết đã ngủ bao lâu, bỗng chăn bị lật lên, một người chen vào, đặt một tay lên eo Tần Thư rồi ôm chặt lấy nàng.

Chẳng cần nghĩ cũng biết là ai, giọng Tần Thư vẫn còn ngái ngủ, nàng hờn dỗi nói: “Trong phòng ngủ không thoải mái sao? Cứ phải chạy sang đây chen chúc với ta? Đêm qua ta chỉ mới ngủ được hai ba canh giờ, sáng sớm đã bị ngài gọi dậy để tiếp khách, ngài đừng làm loạn nữa, ta đang buồn ngủ lắm.”

Lục Trạch nghe nàng nói vậy, bàn tay đang vòng qua eo bất giác siết nhẹ, ôm chặt lấy Tần Thư. Hắn ghé sát tai nàng thì thầm: “Ta hối hận rồi, lẽ ra không nên đồng ý để nàng ở bên ngoài thế này. Ta muốn rước nàng vào phủ Tổng đốc, sau này còn phải xin sắc phong cáo mệnh cho nàng nữa, có như vậy mới không để kẻ khác xem thường nàng được.”

Như tiếng sét giữa trời quang, câu nói ấy khiến Tần Thư hoàn toàn tỉnh táo. Nàng im lặng một lát, cố điều chỉnh để giọng nói của mình nghe không quá hoảng loạn: “Sao đột nhiên ngài lại nghĩ đến chuyện này? Ta ở trong trạch viện này cảm thấy tốt lắm.”

Lục Trạch thấp giọng nói: “Nàng nói đúng, không danh không phận, chỉ khiến người ngoài dễ dàng sỉ nhục nàng mà thôi.”

Lúc này Tần Thư mới hiểu ra, có lẽ là hắn đã tỉnh rượu, nghe Tiểu Hồi Hương bẩm báo lại chuyện của Hà phu nhân, nên nhất thời mới nảy ra ý định này. Nàng mở lời: “Ngài chẳng cần bận tâm đến hạng người đó. Dẫu có làm quý thiếp, thì họ vẫn sẽ nói không phải chính thất, mà dẫu có làm chính thất, khi gặp những người có địa vị và môn đệ cao hơn, tự nhiên lại thấy mình thấp kém hơn một bậc. Những kẻ ấy suốt ngày so đo qua lại, biết bao giờ mới đến hồi kết? Cứ sống tốt ngày tháng của mình là được, đi so bì những thứ vô ích ấy làm gì?”

Tần Thư vỗ vỗ lên tay Lục Trạch: “Đừng có so bì lung tung, như vậy không tốt đâu, phải biết đủ thì mới vui vẻ….” Lời còn chưa dứt, nàng đã cảm thấy Lục Trạch hơi dùng lực, siết chặt lấy mình khiến nàng dường như chẳng thể thở nổi.

Nàng nói một cách hời hợt bâng quơ, dường như hoàn toàn chẳng bận tâm chút nào, điều đó khiến Lục Trạch cảm thấy nghẹn đắng nơi cổ họng, hắn hằn học thốt lên: “Đồng Bằng nhi, nàng thật sự rất biết cách đâm vào tim ta đấy nhỉ?”



Loading...