Lục Tể hừ lạnh một tiếng: “Xem ra ngươi vẫn không chịu khai thật, vẫn cứ muốn bôi nhọ thanh danh của Hồ Tuần phủ, có đúng không?”
Hồ Liêm đã bị tra tấn suốt cả một đêm, sớm đã hồn siêu phách lạc, gan mật đứt đoạn, chẳng còn dám hé răng nói thêm nửa lời sai trái. Ngay lập tức, hắn chỉ biết cuống cuồng lặp đi lặp lại: “Tôi không phải họ Hồ, tôi không phải họ Hồ! Tôi chẳng có quan hệ gì với Hồ Tuần phủ cả, tôi không phải con trai ông ấy, không phải con trai ông ấy!”
Lục Trạch hài lòng gật đầu, hạ lệnh: “Rất tốt. Tuy nhiên, ngươi cứ mở miệng ra là nói mình là con trai của Hồ Tuần phủ, ta cũng chẳng ngại mà viết một phong thư, rồi sai người giải ngươi đến Tô Châu đâu. Để hỏi cho ra lẽ xem, tên hỗn xướng dám cưỡng đoạt dân nữ này rốt cuộc có phải là công tử nhà Hồ Tuần phủ hay không? Nếu đúng là thật, ta không thể không dâng sớ hạch tội ông ta về việc dạy con không nghiêm.”
Đa phần những hành vi bất lương của hắn ta ở bên ngoài đều giấu giếm gia đình, thỉnh thoảng có lộ ra một hai chuyện cũng được tổ mẫu và mẫu thân nuông chiều che đậy cho qua. Lúc này nghe Lục Trạch nói vậy, hắn ta biết rõ đối phương không có ý định buông tha cho mình, bèn bò trườn lên định nắm lấy vạt bào của Lục Trạch, khuôn mặt sưng húp đến mức lời nói chẳng còn rõ ràng: “Đại nhân, xin tha mạng, xin tha mạng…”
Lục Trạch cũng chẳng thèm liếc nhìn một cái, vung chân đá văng hắn ta ra, rồi quay sang nhìn Hà phu nhân: “Ngươi là phận nữ nhi, những kẻ khác ta có thể bỏ qua, nhưng riêng ngươi hãy tự đi lĩnh bốn mươi bản tử, sau đó đến dập đầu tạ tội với người mà ngươi đã mạo phạm.”
Khi “lưỡi dao tử thần” hạ xuống, Hà phu nhân trái lại còn cảm thấy nhẹ nhõm cả người. Đôi chân của nàng ta vốn đã mất hết cảm giác, bèn lảo đảo rạp người xuống đất tạ tội: “Tạ ơn đại nhân ân điển, tạ ơn cô nương ân điển.”
Tần Thư ở bên trong, chỉ nghe thấy tiếng kêu thảm thiết từng hồi của Hà phu nhân. Một lúc sau, đến cả tiếng kêu cũng chẳng còn nghe thấy nữa, chỉ còn lại tiếng gậy thủy hỏa nện xuống chan chát.
Lục Trạch bước vào phòng, bấy giờ mới nhận ra trên người Tần Thư là một chiếc áo cánh cực kỳ mộc mạc, liền hỏi: “Chẳng phải ta đã bảo Trừng Tú mang một bộ y phục sang cho nàng rồi sao?”
Tần Thư mang bộ y phục đó ra, nàng nói: “Ta đã nhận được rồi, chỉ là đây là kiểu đồ mà những nhà có cáo mệnh mới được mặc, e là giao nhầm rồi.”
(Cáo mệnh: Là danh hiệu cao quý mà triều đình ban tặng cho phu nhân hoặc mẹ của các quan viên có công trạng.)
Lục Trạch thực sự không rõ mấy chuyện vụn vặt này, nghe Tần Thư nói vậy bèn đáp: “Chắc là dạo này bận rộn nên đám người kia làm hỏng việc rồi.”
Hai người mới nói được vài câu, bên ngoài Hà phu nhân đã được người ta dìu đến để tạ tội. Nàng ta cũng không vào trong phòng, chỉ quỳ sụp xuống ngay trước cửa mà dập đầu: “Cô nương, thiếp thân nhất thời nảy sinh ý nghĩ sai lầm, khiến cô nương phải chịu uất ức, may mà chưa gây ra đại họa. Nay xin được dập đầu tạ tội với cô nương tại đây, cầu xin cô nương rộng lòng tha thứ.”
Tần Thư chẳng hiểu vì sao, trong lòng nàng lại không thể nảy sinh lòng căm hận đối với nàng ta, nhưng nếu bảo nàng hoàn toàn chẳng để tâm chút nào, thì cũng không có chuyện đó.
Nàng im lặng một hồi, trong lòng thầm tính toán nếu ở thời hiện đại thì tội này phải tuyên án thế nào, phải ngồi tù bao lâu. Nàng thực sự không muốn nói lời nào, chỉ phẩy phẩy tay ra hiệu cho người bên ngoài lui xuống.
Bên ngoài có người tiến lên dâng trà, cánh cửa khép hờ để lộ một khe hở nhỏ. Tần Thư liếc mắt qua, liền trông thấy một vũng máu loang lổ trên mặt đất nơi Hà phu nhân vừa quỳ, nàng lập tức quay mặt đi chỗ khác.
Lục Trạch thấy vậy, ngược lại cảm thấy bộ dạng này của nàng so với vẻ thanh cao, tự chế thường ngày còn đáng yêu hơn gấp trăm lần. Hắn liền thay nàng khoác lại chiếc áo choàng: “Đi thôi.”
Tần Thư bước lên một cỗ xe ngựa bốn ngựa kéo, vốn tưởng rằng sẽ được đưa đến một tiểu viện nào đó, nào ngờ đi ròng rã nửa canh giờ vẫn chưa thấy dừng lại. Nàng vén rèm xe lên nhìn, thấy bên ngoài tuyết đã ngừng rơi, đất trời là một màu trắng xóa mênh mông. Đồng nội vắng vẻ không một bóng người, thi thoảng mới có một hai chiếc xe bò từ trên đường núi đi xuống, nhìn từ xa chẳng khác nào một bức tranh thủy mặc.
Nàng nhất thời nhìn đến ngây người, chẳng ngờ bị Lục Trạch đưa tay kéo tọt vào lòng. Tần Thư ngã ngồi ngay trên đùi hắn, thấy ánh mắt hắn dần trở nên sâu thẳm, nàng vội vàng túm lấy tay hắn: “Đại thiếu gia, chúng ta đây là đang đi đâu vậy?”
Lục Trạch không trả lời câu hỏi đó, hắn luồn tay vào trong vạt áo nàng. Bàn tay hơi lành lạnh chạm vào làn da khiến Tần Thư không kìm được mà rùng mình một cái, sắc mặt cũng dần lạnh nhạt hắn đi.
Bên trong tủ nhỏ của cỗ xe ngựa này có đặt lò than, ấm áp như mùa xuân, ngồi gần lại còn cảm thấy hơi nóng. Lục Trạch nhìn thấy gương mặt nàng ửng lên sắc hồng như tô phấn, chẳng rõ là do nóng hay do thẹn thùng, đôi môi đỏ mọng vô cùng ướt át. Một tay của hắn chống lên thành xe, cúi người tới nhẹ nhàng nhấm nháp và m*t mát.
Xe ngựa lắc lư lảo đảo, Tần Thư sợ một cú rẽ đột ngột sẽ khiến mình ngã nhào, bèn vội vàng túm chặt lấy vạt áo của hắn. Biểu cảm hốt hoảng này trái lại càng khiến Lục Trạch thấy khoái chí, hắn ngồi trở lại chỗ cũ, rồi mỉm cười nói: “Quả nhiên là không có thoa son.”
Tần Thư ngoài mặt vẫn giữ nguyên vẻ không cảm xúc, nhưng trong lòng lại thầm mắng chửi: “Đúng là đồ b**n th**!”
Lục Trạch thoáng nhìn thấy trên cổ tay nàng vẫn còn một vòng lằn thâm nhạt, hắn nắm lấy tay nàng, bôi thuốc lên đó, rồi lại lấy từ trong hòm tủ trên xe ra một chiếc tráp nhỏ.
Mở chiếc tráp ra, bên trong là một đôi vòng ngọc lung linh như ánh trăng. Tần Thư ở trong viện tử mười mấy năm, cũng được coi là kẻ từng thấy qua cảnh phú quý, nhìn vào độ trong và sắc nước của đôi vòng này, nàng liền biết đây là loại ngọc dương chỉ thượng hạng, loại thuần khiết không chút tạp chất thế này lại càng hiếm có khó tìm.
Ngay cả như ở phủ Quốc công vốn nổi tiếng hào hoa xa xỉ, cũng không phải nữ quyến nào cũng có phần, chẳng qua là lão thái thái có vài chiếc, còn các cô nương thì mỗi người chỉ có lấy một chiếc mà thôi.
Lục Trạch lấy đôi vòng ngọc ra, đeo vào tay cho Tần Thư rồi cười bảo: “Đêm ta đến Nam Kinh, nhìn thấy đôi tay ngọc của nàng nâng bình bạch ngọc, lúc ấy ta đã nghĩ, đôi cổ tay trắng ngần như nàng phải có đôi vòng thế này mới xứng đáng. Cái câu ‘Kim xuân ngọc xuyến khoan, tạc dạ la quần trứu’*, chính là để nói về nàng vậy.” (Trích Sanh Tra Tử của Yến Kỷ Đạo thời Tống).
(*: Mùa xuân này vòng ngọc đã rộng, đêm qua váy lụa đã nhăn)
Tần Thư lặng thinh một hồi, hơi nhếch môi cười nhạt rồi hỏi: “Thứ quý trọng thế này, e là không phải đồ dành cho ta rồi. Đại thiếu gia bây giờ cho ta, e là sau này lúc ta đi, thì cũng phải hoàn trả lại cho ngài mà thôi.”
Lục Trạch lập tức sầm mặt lại, buông tay ra rồi ngửa đầu tựa ra sau thành xe. Một bàn tay hắn vân vê miếng ngọc bội bên hông, gằn giọng hỏi: “Muốn đi sao?”
Tần Thư ngẩng đầu, nhìn thẳng vào mắt Lục Trạch và nói: “Nô tỳ biết, xét về thân phận và địa vị, đương nhiên là nô tỳ không xứng với ngài. Thế nhưng chuyện nam nữ trên đời này, chẳng phải cứ một câu ‘xứng hay không xứng’ là có thể định đoạt xong xuôi. Hơn nữa, mùa xuân tới Đại thiếu gia sẽ cưới vợ, việc lập ngoại thất bên ngoài phủ vốn không phải là đạo hòa thuận trong gia đình. Từ nhỏ cha ta đã mất sớm, gia cảnh gian khó, ta lại mang cái tính khí cổ quái này, vốn không phải hạng người có thể mãi mãi thấp cổ bé họng, lấy sắc thờ người. Phủ Quốc công có ơn lớn với ta, đại thiếu gia bảo ta hầu hạ thì ta không dám từ chối, chỉ cầu xin đại gia cho ta một cuộc sống bình yên, an hưởng tuổi già.”
Nói xong, Tần Thư liền rạp người xuống đất khấu đầu: “Cầu xin đại thiếu gia thành toàn.”
Tấm lòng khẩn thiết nhường ấy, vậy mà chỉ nhận lại tiếng cười lạnh của Lục Trạch: “Lý do là gì? Vì ta lỡ tay đánh nàng nửa roi sao? Không đúng, trước chuyện đó thì nàng vốn dĩ đã bỏ trốn một lần rồi mà.”
Tần Thư lại ngẩng đầu lên nói: “Nô tỳ vào viện tử làm nha hoàn từ năm mười tuổi, những nha hoàn thông phòng hay những thê thiếp không có con cái, kết cục của họ ra sao thì cũng chẳng cần phải nói thêm nữa. Nô tỳ đã chứng kiến quá nhiều chuyện như vậy, nên thực lòng không muốn bước vào vết xe đổ của họ.”
Lục Trạch khẽ cong ngón tay gõ nhịp lên bàn trà: “Những suy nghĩ này của nàng thật quái gở. Chẳng lẽ nàng cho rằng ta đến cả người phụ nữ của mình mà cũng không bảo vệ nổi sao? Phủ Quốc công là phủ Quốc công, còn ta là ta, sao có thể vơ đũa cả nắm như vậy được?”
Đúng là ông nói gà bà nói vịt, Tần Thư lắc đầu, chỉ cảm thấy cổ họng nghẹn đắng đến phát đau, một chữ cũng chẳng thốt ra nổi. Nàng hít một hơi thật sâu, rồi hỏi ngược lại: “Chẳng lẽ đại thiếu gia là người có thể đáng để tin tưởng sao?”
Người khác nào có ai gan to bằng trời mà dám chất vấn hắn như thế, vậy mà tiểu nữ tử này lại dám. Lục Trạch nhìn thấy đôi mắt nàng ngân ngấn lệ, vậy mà vẫn bướng bỉnh kìm lại không cho rơi xuống, hắn khẽ thở dài một tiếng, đưa tay v**t v* gò má nàng rồi nói: “Nàng tin ta một lần có được không?”
Tần Thư lắc đầu, đáp: “Trên đời này làm gì có cái đạo lý ấy, kẻ bắt cóc bắt người ta về, rồi lại còn bảo rằng làm thế là vì tốt cho người ta sao?”
Lục Trạch không còn cách nào khác, hắn nắm chặt nắm đấm, trầm ngâm suy nghĩ hồi lâu mới nói: “Còn vài ngày nữa là sang tháng Chạp rồi. Tháng Năm năm sau ta phải sang Vương phủ cầu hôn, đến lúc đó, nếu nàng vẫn một mực muốn đi thì ta sẽ không giữ nàng lại nữa. Nàng không muốn vào phủ Tổng đốc, thì ta cũng tùy ý nàng. Nàng…”
Hắn khựng lại một chút, rồi nói tiếp: “Nàng không muốn để ta chạm vào người, thì ta sẽ không chạm vào nàng. Để tránh cho nàng phải uống canh tránh thai quá nhiều, sau này không có con cái lại đâm ra oán hận ta.”
Những lời phía trước thực ra hắn cũng từng nói qua, nhưng đến câu cuối cùng này, nghe nói hắn sẽ không chạm vào mình nữa, Tần Thư kinh ngạc ngẩng phắt đầu lên: “Lời Đại thiếu gia có thật không?”
Nàng nói những lời này bề ngoài là để cầu xin, nhưng thực chất là dùng chiêu “lấy lui làm tiến” để dò xét thái độ của Lục Trạch mà thôi.
Lục Trạch thấy trên mặt nàng thoáng hiện lên vẻ vui mừng ẩn hiện, liền cắn răng nói: “Đương nhiên là thật. Năm tháng sau, nếu nàng vẫn một mực muốn đi, vậy thì coi như chúng ta không có duyên.” Hắn nói thì nói vậy, nhưng trong lòng lại thầm tính toán: “Muốn lấy được thứ gì, trước hết phải cho đi thứ đó.”
Tần Thư vẫn còn bán tín bán nghi, nhưng thấy hắn đã hứa không chạm vào mình, nàng thầm nghĩ cứ để xem sao đã. Nàng lập tức khấu đầu: “Đa tạ Đại thiếu gia đã thành toàn.”
Lúc này Lục Trạch chẳng thể nào cười nổi nữa, hắn chỉ khẽ hừ lạnh một tiếng. Đúng lúc đó, bên ngoài có tiếng bẩm báo: “Thưa đại nhân, đã đến trang viên Thúy Liễu rồi ạ.”
Lục Tể “ừm” một tiếng, trong lòng vẫn còn nén một cục tức, hắn cũng chẳng buồn đoái hoài đến Tần Thư, tự mình bước xuống xe ngựa đi thẳng vào trong trang viên.
Hắn vốn định phớt lờ để mặc Tần Thư một mình cho nàng biết mặt, nào ngờ Tần Thư lại mừng rỡ vì điều đó, nàng cũng chẳng thèm xuống xe ngựa. Lục Trạch vào trong thay y phục xong xuôi, bấy giờ mới phát hiện ra Tần Thư không hề đi theo sau, liền hỏi: “Cô nương đâu rồi?”
Hắn sai người đi xem thử, một lát sau người đó quay về bẩm báo: “Cô nương vẫn ở trên xe ngựa, nói là đại nhân chưa cho gọi nên không dám đường đột xuất hiện trước mặt ngài.”
Lục Trạch nghe xong mà tức đến phát điên, hắn cười nhạt: “Đúng là coi ta như rắn rết mà tránh cho xa đây mà.”
Hắn nhịn không được, rảo bước ba hai bước đã ra đến cửa, thấy xe ngựa vẫn còn dừng ở đó. Vừa vén rèm xe lên, hắn đã thấy Tần Thư đang quấn mình trong chiếc áo choàng, một tay cắn hạt dưa, một tay cầm một quyển sách xem đến là say sưa ngon lành.
Tần Thư thấy sắc mặt hắn không tốt, liền đặt quyển sách xuống, nhảy từ trên xe ngựa xuống đất rồi nói: “Đại thiếu gia không gọi ta vào, ta cứ ngỡ là lúc nãy đã chọc ngài nổi giận, sợ ngài nhìn thấy ta là thấy phiền lòng.”
Nàng của lúc này, nào có chút dáng vẻ gì là vừa mới quỳ xuống cầu xin hắn thả đi cơ chứ, e là sau khi nhận được lời hứa không chạm vào người từ hắn, nàng đã cảm thấy vô cùng khoan khoái rồi.
Nghĩ đến đây, Lục Trạch không khỏi thầm oán hận trong lòng: Nha đầu này quả nhiên là khắc tinh của mình, hễ mình thấy thoải mái thì nàng lại sống đi chết lại, còn khi nàng thấy thoải mái thì mình lại chẳng dễ chịu chút nào.
Lục Trạch ròng rã trên lưng ngựa hơn một tháng trời, vốn dĩ hôm nay là ngày rảnh rỗi hiếm hoi, không có giấy tờ công văn làm nhọc thân, định ra ngoài thành để khuây khỏa, nào ngờ bị mấy câu nói của tiểu nữ tử này làm cho hoàn toàn mất sạch hứng thú.
Lục Trạch chẳng thốt lấy một lời mà đi thẳng vào trong, vào đến thư phòng liền ngồi xuống đọc sách. Tần Thư đi theo phía sau, thấy hắn ở trong thư phòng xem sách hồi lâu, cuối cùng hắn mới đặt cuốn sách xuống rồi ra lệnh: “Mài mực.”
Căn phòng này không có hệ thống sưởi ngầm, cũng chẳng có lò than, lạnh lẽo như một hầm băng vậy. Tần Thư nghe lệnh bèn tiến lên phía trước, rót nửa chén nước trà vào nghiên, nhưng lại thấy trên bàn viết không có thỏi mực nào.
Tần Thư nhìn Lục Trạch, thấy hắn đến mí mắt cũng chẳng thèm nhấc lên, chỉ buông một câu: “Ở ngăn tủ thứ hai có một thỏi mực thông.”
Tần Thư bước sang bên cạnh, trên ngăn thứ hai của kệ bách bảo có đặt một chiếc hộp bằng gỗ tử đàn chạm trổ lỗ thủng tinh xảo. Mở hộp ra, một nửa đựng năm thỏi mực thông, nửa còn lại đựng nửa hộp trân châu to bằng đầu ngón tay cái. Nàng thầm tặc lưỡi, thời đại này chưa có trân châu nuôi cấy nhân tạo, tất cả đều là đồ tự nhiên, để có được một hộp đầy những hạt vừa to vừa tròn trịa thế này quả thực không hề dễ dàng.
Ngay như Quận chúa của phủ Hiển Quận vương ở Nam Kinh khi xuất giá, trên bộ trang sức đội đầu cần hai mươi tư viên trân châu cỡ này, cũng phải nhờ vả rất nhiều nơi mới có thể sắm sửa đủ đầy.
Tần Thư lấy thỏi mực ra rồi từ từ mài. Chỉ là nàng vốn dĩ sợ lạnh, trong phòng lại không có lò than nên đôi bàn tay đã sớm đông cứng lại. Thấy Lục Trạch cũng chẳng thúc giục, nàng cứ thế thong thả mài: “Đại thiếu gia, mài xong rồi ạ.”