Ngoại Thất - Khúc Chử Miên

Chương 43: Hồng cô nương


Chương trước Chương tiếp

Không bốc đủ vị thuốc sao? Đinh Vị cầm đơn thuốc lên xem xét kỹ một lượt, chẳng thấy có vị thuốc nào quá quý hiếm hay đắt đỏ cả.

Lục Trạch quản thúc cấp dưới cực kỳ nghiêm khắc. Lệnh giới nghiêm ở thành Hàng Châu vốn là do đích thân hắn ban xuống sau khi nhậm chức, Đinh Vị tuy có lệnh bài trong tay, nhưng nếu không có chỉ thị của Lục Trạch, thì y cũng không dám tự ý phạm vào điều cấm kỵ này.

Do dự một hồi, lại sợ lát nữa không thấy bưng thuốc vào thì mình lại là người chịu tội, Đinh Vị đành đánh liều tiến lại gần cửa. Thấy bên trong không có tiếng cãi vã, thì y mới cẩn thận bẩm báo: “Thưa gia, đơn thuốc của Phùng lão Thái y bị thiếu mất một vị, mà giờ này phố xá đã thi hành lệnh giới nghiêm rồi ạ.”

Y đứng ở bên ngoài, ngay lập tức nghe thấy tiếng Lục Trạch truyền lệnh: “Gọi phủ binh cầm theo lệnh bài đi bốc thuốc.”

Đinh Vị đáp “Dạ” một tiếng, quả nhiên không nằm ngoài dự tính, y liền tự mình đi lo liệu việc bốc thuốc.

Bên trong phòng, Lục Trạch cứ thế ngồi một bên. Hắn không nói lời nào, mặc cho sắc mặt hắn có khó coi đến mấy, thì Tần Thư cũng coi như không thấy, hoàn toàn xem hắn như không khí. Nàng tỉ mẩn hơ khô mấy nhánh cỏ kia, dùng giấy trắng gói lại rồi dặn dò tiểu nha hoàn: “Mang xuống bếp đi, dùng dầu chiên giòn lên, sau đó bỏ thêm bơ, hoa tiêu, lá thơm, quế, bát giác, bạch chỉ vào xào chung.”

Tiểu nha hoàn cứ thế bấm đốt ngón tay mà vẫn không nhớ hết, liền hỏi: “Cô nương, không lẽ người định xào đống cỏ khô này để ăn sao?”

Tần Thư nghe vậy liền mỉm cười: “Thôi được rồi, các ngươi cũng không biết làm cái này đâu, cứ mang xuống bếp cất cho kỹ, để mai ta đích thân xuống làm.”

Tiểu nha hoàn đón lấy, vâng dạ rồi hỏi tiếp: “Nô tỳ đã hỏi phu nhân rồi, thịt bò cô nương muốn e là phải đợi thêm vài ngày nữa. Trâu bò có sẵn toàn là loại già tự chết chứ không có thịt bò non. Phu nhân nói đã nhờ người đi tìm rồi, không biết cô nương có đang cần gấp không ạ?”

Phiền phức thế cơ à, Tần Thư thầm nghĩ, vậy thì thôi vậy, dùng thịt dê để nhúng lẩu cũng được. Lời còn chưa kịp thốt ra, nàng đã nghe Lục Trạch ở phía kia lên tiếng: “Luật pháp của Đại Tề quy định, kẻ nào tự ý giết mổ trâu bò cày bừa sẽ bị phạt một trăm gậy. Những con già yếu không dùng được nữa, phải qua quan lại có thẩm quyền kiểm tra xác nhận thì mới cho phép giết mổ.”

Tiểu nha hoàn bị dọa cho khiếp vía, rụt rè nhìn Tần Thư: “Cô nương…”

Tần Thư cắn môi, rồi phẩy phẩy tay: “Ngươi lui xuống đi, không cần tìm nữa đâu.” Nàng khẽ thở hắt ra một hơi rồi xoay người đi về phía giường, buông tấm màn lụa mềm mại màu đỏ xuống. Ngồi bên trong bức màn, nàng khẽ thổi một hơi khiến lớp lụa mỏng nhẹ nhàng lay động.

Nàng nhìn sang Lục Trạch, thấy hắn vẫn ngồi nguyên chỗ cũ, liền lên tiếng: “Ta muốn đi ngủ rồi, Lục đại nhân còn chưa đi sao?”

Lục Trạch không hề trả lời. Trong phòng tĩnh lặng đến mức ngay cả một tiếng thở cũng không nghe thấy. Tần Thư hậm hực hất mạnh tấm màn sang một bên rồi nằm xuống giường.

Chẳng biết đã qua bao lâu, có lẽ cũng chỉ mới một lát, bên ngoài vang lên tiếng của tiểu nha hoàn: “Cô nương, thuốc sắc xong rồi ạ.”

Tần Thư nằm một lát, thế nào mà lại thấy buồn ngủ thật, nàng thốt ra theo bản năng: “Ta ngủ rồi, để mai tính đi.”

Thế nhưng lời nàng vừa dứt, đã nghe thấy giọng nói thanh lạnh của Lục Trạch vang lên: “Bưng vào đây.”

Tần Thư đảo mắt trắng dã, trong lòng hậm hực suy nghĩ: Sao trên đời lại có kẻ đáng ghét đến mức chuyện gì cũng phải đối đầu với mình cho bằng được thế nhỉ? Nàng nhắm nghiền mắt nằm trên giường, nghe thấy tiếng cửa mở, rồi tiếng bước chân dần tiến về phía giường của mình.

Tiểu nha hoàn vén rèm giường ra, ánh nến vàng vọt hắt vào bên trong. Tần Thư mở mắt ra thì đã thấy Lục Trạch đang bưng bát thuốc ngồi ngay bên cạnh giường: “Uống thuốc xong rồi hãy ngủ.”

Cái giọng điệu ra lệnh ấy của hắn làm Tần Thư nhớ về thuở nhỏ, ba nàng cũng thường hay chỉ tay vào mũi nàng mà bảo: “Tần Thư, đánh xong ván cờ này rồi hãy ngủ. Tần Thư, xem lại hết ván cờ thi đấu hôm nay rồi hãy đi ngủ. Tần Thư, phải uống sữa trước khi ăn cơm…”

Tần Thư cười lạnh một tiếng, rồi ngồi dậy trên giường. Nàng cầm thìa lên nhấp nhẹ một ngụm rồi vội vàng đặt xuống ngay, nhíu mày nói: “Ngọt quá, cái này là bỏ bao nhiêu đường vào thế?”

Lục Trạch nhìn bát thuốc vẫn là một màu nước đen ngòm, liền nói: “Làm sao có thể chứ, đơn thuốc ta đã xem qua rồi, không thể nào có vị ngọt được.”

Tần Thư bĩu môi, nàng múc một thìa đưa đến tận miệng hắn: “Tự mình thử một cái chẳng phải là biết ngay sao?”

Lục Trạch hơi khựng lại. Hắn biết rõ thuốc đó đắng, nhưng vẫn vô thức há miệng. Nước thuốc còn hơi nóng tràn vào trong khoang miệng, vị đắng chát nơi đầu lưỡi dần lan rộng ra. Hắn siết chặt nắm tay, chỉ lặng lẽ nhìn Tần Thư rồi chờ nàng lên tiếng.

Tần Thư hơi cúi đầu, rồi khẽ thở dài một tiếng: “Loại người như ta, vốn chẳng có phụ huynh hiển hách để cậy nhờ, đương nhiên phải biết thức thời một chút. Người ta thường nói, ở dưới mái hiên nhà người khác thì không thể không cúi đầu, tôn ti có sự khác biệt, nếu ta còn không biết nặng nhẹ thì e là không chỉ phải chịu có hai roi đâu. Tuy thân phận ta thấp kém, kẻ khác có thể tùy ý chà đạp, nhưng bản thân ta thì phải tự biết thương lấy chính mình.”

Lục Trạch lạnh lùng nhìn chằm chằm nàng một hồi lâu, mới thốt ra mấy chữ: “Đây không phải là lời nói thật lòng của nàng.”

Tần Thư liếc nhìn hắn một cái, chỉ sợ lúc đầu mình mắng hắn quá mức sảng khoái, giờ đột ngột thay đổi thái độ ngay thì thật khó khiến người ta tin được, nhất thời nàng cảm thấy lưỡng lự. Thế nhưng, nếu bảo nàng hối hận vì đã mắng hắn như vậy, thì có chết nàng cũng không hề hối hận.

Nàng hơi cúi đầu, nhưng sống lưng vẫn thẳng tắp, mái tóc đen dài rủ xuống vai, trông vô cùng điềm tĩnh và nhẹ nhàng.

Lục Trạch đưa tay khẽ nâng cằm Tần Thư lên, để lộ ra vệt máu mờ nhạt trên gương mặt nàng, hắn hỏi: “Có đau không?”

Tần Thư không kìm được mà khẽ nhếch môi, lộ ra một nụ cười đầy mỉa mai. Nào ngờ Lục Trạch chẳng hề lấy đó làm phiền, hắn tự hỏi tự trả lời: “Chảy máu như thế này, sao có thể không đau cho được.”

Hắn lại hỏi: “Những lời nàng nói sáng nay, đều là thật lòng sao?” Rằng mỗi lần hắn chạm vào nàng, thì nàng đều cảm thấy ghê tởm… vô cùng ghê tởm…

Giọng điệu của hắn rất hờ hững, gương mặt không chút biểu cảm, chỉ có bàn tay là hơi dùng lực. Tuy không đau, nhưng chẳng hiểu sao lại khiến Tần Thư cảm thấy sợ hãi hơn cả lúc hắn cầm roi sáng nay.

Tần Thư đón lấy ánh mắt của Lục Trạch rồi nhìn ngược trở lại, đôi mắt ấy sâu thẳm chẳng thấy đáy, khiến nàng khẽ rùng mình: “Những lời ta nói có phải thật lòng hay không, e là ngài còn rõ hơn cả ta nữa.”

Lục Trạch đột ngột buông tay, bưng bát thuốc lên rồi uống một ngụm lớn. Tần Thư còn đang ngẩn người vì kinh hãi thì đã thấy một bàn tay của hắn ấn chặt sau gáy mình, rồi nụ hôn ập xuống. Nàng đưa tay đẩy ra, nhưng hắn giống như bức tường sắt, chẳng hề lay chuyển lấy một phân.

Tần Thư vừa khẽ nới lỏng chút phòng bị thì đã bị hắn cạy mở hàm răng, vị thuốc đắng ngắt tức khắc ùa vào, cảm giác như vị đắng của thuốc đã xông thẳng lên não, cả người đều đặc quánh cái mùi thuốc khó ngửi đấy vậy.

Mãi một lúc sau, Tần Thư mới đẩy được hắn ra. Nàng chống tay không ngừng ho sặc sụa, trong từng hơi thở vẫn còn vương lại mùi máu tanh nồng. Nàng đưa tay lên chạm vào môi, giữa các ngón tay hiện rõ một vệt máu đỏ tươi, quả nhiên là đã bị cắn rách da rồi.

Nếu là trước kia, dù có đang làm nha hoàn trong viện tử của phủ Quốc công mà gặp phải chuyện này, Tần Thư cũng dám vung tay tát thẳng vào mặt đối phương một cái. Chỉ là nay đã khác xưa, Lục Trạch này thực sự là kẻ biết ra tay đánh phụ nữ.

Lục Trạch hừ lạnh một tiếng, phất tay áo đứng dậy: “Nàng không cần phải nhìn ta bằng ánh mắt đó, cũng đừng hòng dùng mấy cái tâm cơ nhỏ mọn của đàn bà với ta. Nàng vốn thích nói lời thật lòng, vậy thì sau này ở trước mặt ta, từng chữ từng câu đều phải là lời thật, không được nói sai nửa lời nữa.”

Tần Thư ngừng cơn ho, ngước đầu lên nhìn hắn. Bảo là không kinh ngạc thì đúng là dối lòng, nàng nhất thời bị những lời này làm cho sững sờ, đứng hình trong giây lát.

Lục Trạch nói tiếp: “Hờn dỗi thế cũng đủ rồi, ba ngày sau ta sẽ phái người đến đón nàng đi.”

Tần Thư nhất thời cuống quýt, lời nói thật liền buột miệng thốt ra: “Ta không muốn vào phủ Tổng đốc.”

Lục Trạch khẽ nắm chặt nắm đấm, nghiến răng nói: “Đương nhiên là thế rồi. Nàng lưu lạc bên ngoài tận ba tháng trời, ai mà biết được còn trong sạch hay không. Một người phụ nữ không rõ sạch dơ như nàng thì sao xứng đáng vào phủ đệ của ta, đường hoàng làm chủ được chứ? Tìm cho nàng một tiểu viện bên ngoài, nạp làm ngoại thất đã là nể mặt nàng lắm rồi.”

Tần Thư cũng chẳng buồn bận tâm thái độ hắn ra sao, nghe thấy lời này, nàng tự nhiên thấy thở phào nhẹ nhõm, biểu cảm đông cứng trên mặt cũng giãn ra trông thấy.

Lục Trạch nhìn thấy cảnh đó, một ngụm hỏa khí nghẹn đắng nơi lồng ngực không sao thoát ra được. Hắn ném lại một câu: “Tốt nhất là nàng nên an phận một chút, nếu không thì kẻ phải chịu khổ sở x*c th*t cũng chỉ có nàng mà thôi.” Nói xong, hắn vội vã bước ra khỏi cửa. Đinh Vị theo sát phía sau, dâng lên roi ngựa: “Gia, chúng ta về phủ Tổng đốc ạ?”

Lục Trạch sải bước nhanh tới cổng lớn, vươn tay giật lấy roi ngựa rồi vung mạnh vào tảng đá dắt ngựa bên đường. Lực tay lớn đến mức khiến chiếc roi gãy làm đôi.

Đinh Vị giật nảy mình. Lục Trạch vốn là người vui giận không lộ ra mặt, nào đã bao giờ nổi trận lôi đình đến mức này đâu. Y cũng không dám lên tiếng khuyên can, chỉ đành đứng lặng một bên.

Một lát sau, Lục Trạch mới lên tiếng dặn dò: “Tìm một tiểu viện sạch sẽ ở gần phủ Tổng đốc.”

Đinh Vị vâng lệnh, nhưng trong lòng thầm kêu khổ: Ta vốn dĩ là một hộ vệ đường đường chính chính, sao giờ toàn phải làm mấy việc vụn vặt nơi lồng chim chậu cá thế này? Tuy rằng đây là do Gia xem ta như người nhà, có tin tưởng nên mới giao phó, nhưng ta vẫn muốn tới quân doanh lập công hơn mà!

Nghĩ bụng là vậy, nhưng ngoài mặt y chẳng dám lộ ra một phần không tình nguyện. Lục Trạch lên ngựa, lấy từ trong ống tay áo ra một lọ sứ nhỏ ném cho y, rồi bảo: “Đây là cao dược trị sẹo giảm đau.” Nói xong, hắn liền thúc ngựa rời đi.

Đinh Vị vâng dạ một tiếng, tuy chủ tử không nói rõ nhưng y thừa biết thuốc này là dành cho ai. Y cầm lọ thuốc quay người đi vào trong, đứng ở cửa bẩm báo: “Bằng Nhi cô nương, đại phu đã kê thuốc bôi trị sẹo giảm đau đây ạ.”

Vết roi kia tuy chỉ là thương tích ngoài da, lúc bị đánh Tần Thư chỉ mải phẫn nộ nên chưa thấy gì nhiều, giờ đây khi đã bình tĩnh lại, lại bị hơi lửa từ lò sưởi hơ vào, khiến vết thương bắt đầu vừa ngứa vừa đau râm ran.

Nàng gọi Đinh Vị vào, mở lọ cao dược ra, thấy nó không giống loại thuốc đen sì vón cục thông thường, mà lại có màu xanh như bích ngọc và thoang thoảng hương hoa. Nàng quệt một ít thoa lên vệt máu trên mặt, quả nhiên cảm giác mát lạnh thấm vào da thịt. Nàng lầm bầm: “Cái lão già đó chẳng phải ghét nhất là mùi phấn thơm sao? Sao thuốc lão làm ra lại có mùi thơm thế này.”

Đinh Vị cúi đầu, hóa ra những lời Phùng lão Thái y nói lúc trước vẫn bị Bằng Nhi cô nương nghe thấy rồi.

Tần Thư phẩy tay cho y lui ra, nhưng ngay lập tức lại gọi giật lại, rồi hỏi: “Ta biết là không được tùy tiện giết mổ trâu bò cày kéo, nhưng với những con chết do tai nạn, nếu mua loại thịt đó thì cũng có tội sao?” Trước đây khi còn ở trong viện tử, vì chủ tử không thích ăn nên nàng cũng mới chỉ được nếm thịt bò đúng một lần, còn nguồn gốc từ đâu thì nàng cũng chẳng nhớ rõ nữa.

Đinh Vị gật đầu: “Không được giết mổ trâu bò là quy định do Thái Tổ định ra. Tuy nhiên, hằng năm vẫn luôn có những con bò chết ngoài ý muốn, nếu cô nương muốn ăn thì tôi có thể giúp cô nương tìm thử xem sao.”

Tần Thư xua tay: “Không có gì, ta chỉ hỏi thăm chút thôi.” Xem ra tên Lục Trạch kia cũng không nói dối để hù dọa mình.

Thấy Tần Thư chưa bảo mình lui xuống, Đinh Vị hiểu ý liền nói tiếp: “Cô nương yên tâm, hai người ở quán trọ Đại Đồng đều rất an toàn, đã được sắp xếp chu đáo rồi, chỉ có thiếu niên tên Chu Hoành Sinh kia là nhất quyết không chịu về nhà.”

Tần Thư cúi đầu, có chút nản lòng: “Ta biết rồi, đa tạ ngươi.”

Tần Thư ở lại đây dưỡng thương, chẳng biết loại cao dược màu xanh kia được điều chế từ thứ gì mà lại có hiệu quả đến thế, chỉ sau hai ba ngày đã khiến vết thương kết vảy rồi dần dần lành lại. Ngược lại, chính vết cắn trên khóe môi do trận phát điên của Lục Trạch hôm ấy, vì nàng ham ăn mấy món điểm tâm chiên dầu nên hễ cứ chạm vào là lại thấy đau.

Nàng ở lại đây chờ đợi, nghe nói ba ngày sau sẽ đón nàng đi, chẳng ngờ đã năm ngày liên tiếp trôi qua mà vẫn không thấy bóng dáng Lục Trạch đâu cả.

Tần Thư kiên nhẫn đợi, nhưng lòng dạ dần trở nên nóng như lửa đốt. Nàng lại bắt đầu hối hận chuyện ngày hôm ấy, lẽ ra không nên nói thật lòng như thế, việc quan trọng nhất là phải gặp được Hạ Hà và Chu Hoành Sinh trước đã. Nàng bèn âm thầm cậy nhờ Hà phu nhân, hy vọng có thể gửi một bức thư tay ra ngoài.

Lúc này Hà phu nhân mới sảng khoái nhận lời, nhưng cũng dặn thêm: “Chỉ e người nhà cô nương không tin đâu. Đợi đến khi đại nhân tới, cô nương cứ nói vài lời mềm mỏng thì sẽ được gặp mặt người nhà thôi.”

Tần Thư cụp mắt im lặng, đành phải kiên nhẫn chờ đợi. Chẳng ngờ lại phải đợi thêm liên tiếp bảy tám ngày nữa, đến mức những vết sẹo trên người cũng đã gần như lành hẳn mà vẫn không thấy bóng dáng hắn đâu. Lại qua một hai ngày nữa, ngay cả bóng dáng Đinh Vị cũng biến mất tăm.

Tần Thư ngày qua ngày chờ đợi đến mức mất hết kiên nhẫn. Nàng định bụng đi ra ngoài, nhưng lại bị quân lính canh giữ ở cửa chặn ngược trở lại. Cho dù nàng có nói gì đi chăng nữa, thì mấy “ông thần giữ cửa” này cũng chỉ đáp lại đúng một câu: “Nếu không có việc gì quan trọng, xin cô nương đừng ra khỏi cửa.”

Cứ như thế một tháng trời đằng đẵng trôi qua, thời tiết ngày càng lạnh giá hơn. Ngày hôm ấy, Tần Thư còn chưa ngủ dậy đã nghe thấy tiếng nha hoàn gọi cửa ở bên ngoài: “Cô nương ơi, bên ngoài tuyết rơi lớn lắm, phải dày đến bốn năm tấc ấy chứ.”

Tần Thư khoác thêm áo rồi đẩy cửa sổ ra, quả nhiên thấy bên ngoài là một màu trắng xóa bao phủ. Những bông tuyết trên trời bay lả tả rơi xuống, hệt như tơ liễu ngập cầu, hoa lê phủ mái hiên, những cây tuyết tùng trong sân cũng bị tuyết đè cho trĩu xuống.

Bên ngoài có một nha hoàn đi tới: “Cô nương, cô nương nhà nô tỳ sai nô tỳ sang mời người, nói là buổi tối có chuẩn bị lẩu thịt dê, mời người qua dùng bữa ạ.” Đây là Hồng cô nương trong viện, vốn nổi danh về kỳ nghệ. Hôm trước Tần Thư buồn chán có đánh với cô ấy một ván, thế là cô ấy cứ nằng nặc đòi tầm sư học đạo, muốn theo Tần Thư học đánh cờ.

Tần Thư ngáp một cái rồi cười bảo: “Trời lạnh quá, ta không qua đó đâu. Ngươi về nói với cô ấy, muốn học kỳ nghệ của ta thì một nồi lẩu thịt dê là chưa đủ đâu nhé.”

Tần Thư vốn có tính tình ôn hoà, cũng không hề có định kiến như người đời đối với những phận nữ nhi chốn phong hoa này, nên chung sống với họ vô cùng hòa hợp. Nghe nàng nói vậy, mấy nha hoàn đang quét tuyết bên dưới đều bật cười: “Chẳng lẽ Bằng Nhi cô nương lại muốn cả núi vàng núi bạc cơ ạ?”

Có điều, nàng nói lời ấy cũng tức là đã đồng ý dạy cờ cho mấy cô nương kia rồi. Đêm đó, nàng đợi hồi lâu vẫn chẳng thấy ai tới, bèn hỏi: “Sao Hồng cô nương vẫn chưa lại đây?”

Tiểu nha hoàn cứ ấp a ấp úng, lời nói thì ngập ngừng đứt quãng. Tần Thư gằn giọng hỏi: “Ta hỏi ngươi thì ngươi cứ nói đi, sợ cái gì?”

Tiểu nha hoàn chỉ đành quỳ sụp xuống nói: “Thưa cô nương, là Hà phu nhân dặn chúng nô tỳ không được để cô nương biết. Hồng cô nương bị khách gọi đi rồi, vị khách đó là công tử của tân nhiệm Tuần phủ, không ai dám không đi cả.”

Lời này nghe ra thật kỳ lạ, cái viện này vốn mở cửa đón khách làm ăn, có chuyện gì mà lại không thể cho Tần Thư biết cơ chứ?

Tần Thư vừa nghĩ đến đây thì lòng càng thêm hoài nghi. Nàng vừa mới đứng dậy thì bỗng nghe thấy tiếng một nữ tử kêu cứu thất thanh từ phía ngoài: “Tỷ tỷ cứu muội với, cứu muội với!”



Loading...