Khi Lục Trạch đến nơi thì đã là chuyện của bảy ngày sau. Hắn bước vào phòng mang theo hơi lạnh thấu xương, vừa nhìn đã thấy Tần Thư đang ngoan ngoãn ngồi bó gối như một chú mèo nhỏ. Nàng chỉ mặc một lớp trung y mỏng manh, đôi bàn chân trần đã lạnh đến mức các đầu ngón chân đỏ ửng lên.
Cửa sổ mở toang, một cành mai xanh đâm ngang vào phòng. Dải lụa vân gian rủ từ cánh tay xuống tận mặt đất, cũng là một sắc xanh thanh khiết, nhạt nhòa tựa như cánh mai kia. Người đẹp trước cửa sổ đang nhìn ngắm hoa mai đến xuất thần, bất động tựa như người trong tranh vậy.
Lục Trạch chậm rãi bước lại gần, thấy trên chiếc bàn thấp đặt trên giường lò có bày những quân cờ nằm rải rác. Hắn tùy ý cầm lấy một quân cờ trắng rồi thả xuống bàn cờ, phát ra một tiếng ‘đinh đoong’ thanh thúy, rồi hỏi: “Đã nghĩ thông suốt chưa?”
Tần Thư quay đầu lại, đôi mắt vẫn còn đỏ hoe và sưng mọng, dáng vẻ rõ ràng là vừa mới khóc xong. Lúc này, nàng nhìn Lục Trạch bằng ánh mắt lạnh lùng, sống lưng rướn thẳng, tuyệt nhiên không thấy chút dáng vẻ tự ti hay tự thương hại bản thân nào: “Giang sơn dễ đổi bản tính khó dời, Tổng đốc đại nhân bảo ta phải nghĩ cho thông suốt, e là cả đời này ta cũng chẳng thể thông suốt nổi. Muốn ta tâm đầu ý hợp làm nữ nhân của ngài, đó là chuyện tuyệt đối không bao giờ xảy ra. Ngài nhất quyết cưỡng ép, giam cầm ta trong hậu lạch của ngài, ta là phận nữ nhi yếu đuối, trói gà không chặt, quả thực chẳng thể làm gì được ngài. Nhưng chỉ cần ta còn sống, còn một hơi thở, thì tự khắc sẽ tìm đủ mọi cách để trốn thoát. Ta thà ở bên ngoài ngày đêm thêu thùa, sống cảnh thanh bần, còn hơn phải quỳ trên giường của ngài mà hầu hạ ngài hoan lạc!”
Nàng hơi nghiêng đầu, hơi lạnh trắng xóa từ khóm mai ngoài cửa sổ ùa vào bao trùm lấy bóng dáng ấy. Nàng nhìn chằm chằm vào Lục Trạch, rồi gằn từng chữ một: “Mỗi lần ngài chạm vào ta, ta đều cảm thấy vô cùng ghê tởm. Mỗi tấc da thịt mà ngài từng động đến, ta đều hận không thể lóc bỏ đi cho rảnh nợ.”
Những lời lẽ trước đó vốn đã nằm trong dự liệu của Lục Trạch, duy chỉ có câu cuối cùng này là thực sự đâm trúng tim đen. Mỗi lần chạm vào nàng, đều khiến nàng thấy ghê tởm sao?
Lục Trạch căm phẫn nghĩ thầm, nếu trên giường chiếu mà nàng thực sự thấy ghê tởm, thì hà tất phải bày ra cái vẻ xuân sắc mê người, tình tứ nũng nịu không chịu nổi như thế làm gì. Hắn tiến tới một bước, bóp chặt lấy cằm Tần Thư rồi lạnh lùng cười nhạo: “Quả nhiên là một cái xương cứng khó gặm.”
Hắn tuy ngoài mặt vẫn chưa biểu hiện gì nhiều, nhưng trong lòng đã giận đến cực điểm, tay chẳng còn chút chừng mực nào. Tần Thư nhất thời chỉ cảm thấy xương cốt mình sắp bị hắn bóp nát đến nơi.
Có điều, tính cách nàng vốn dĩ là người ưa ngọt chứ không chịu được hăm dọa, lúc này chỉ biết cắn răng chịu đựng, nhắm nghiền mắt lại, chẳng buồn liếc nhìn Lục Trạch lấy một cái, càng đừng nói đến chuyện mở miệng cầu xin.
Lục Trạch quan sát một hồi, thấy nàng tuy đau đớn đến mức khẽ cau mày nhưng vẫn chẳng lộ ra ý định cầu xin, hắn liền lạnh lùng cười nhạt hai tiếng, hất tay ra rồi hướng ra bên ngoài ra lệnh: “Mang roi tới đây!”
Đinh Vị cùng Hà phu nhân đều đang đợi ngoài cửa, nghe thấy mệnh lệnh này thì không khỏi giật mình kinh hãi. Đinh Vị đi theo Lục Trạch từ năm mười mấy tuổi, vốn quá hiểu tính tình của chủ tử, ngài ấy đối với người khác từ trước đến nay luôn khách khí nhưng xa cách, có bao giờ chấp nhặt với đàn bà con gái, lại càng chẳng nói tới chuyện đánh phụ nữ.
Ngay cả hiện giờ khi đã đến Hàng Châu, bên cạnh ngài ấy cũng chỉ có mỗi một mình Bằng nhi cô nương, chưa từng có thêm người phụ nữ nào khác. Bản thân Đinh Vị cũng tự mắt thấy rõ chủ tử đối đãi với Bằng nhi cô nương thế nào, lúc này chỉ sợ là nàng lại nói lời gì mạo phạm, khiến gia chủ nổi trận lôi đình.
Y vốn luôn mang theo một chiếc roi mềm màu bạc bên mình, bèn lập tức tháo xuống, đang định mang vào thì bị Hà phu nhân ngăn lại: “Đinh gia, để tôi mang vào cho.”
Đinh Vị nhất thời do dự, lại nghe thấy tiếng mắng từ bên trong truyền ra: “Đinh Vị, ngươi còn lề mề cái gì? Mau cút vào đây cho ta!”
Đinh Vị rảo bước lên bậc thềm, cúi gầm mặt không dám nhìn ngó lung tung, đứng nép bên tấm bình phong thưa: “Gia, cây roi này không giống những loại khác, chỉ cần mười roi là đủ khiến người ta da thịt nát bấy rồi…”
Y không khuyên thì thôi, lúc này nói ra những lời ấy chẳng khác nào đổ thêm dầu vào lửa. Lời còn chưa dứt đã bị Lục Trạch quát ngắt lời: “Còn dám nói thêm nửa câu thì lập tức cút đi Tây Bắc cho ta.”
Đinh Vị không dám hé môi thêm một lời, khom lưng, hai tay dâng roi, đôi mắt nhìn chằm chằm xuống mặt đất. Y chậm rãi tiến lên phía trước, bỗng nhiên trong tầm mắt hiện ra một đôi chân ngọc, chưa kịp định thần đã bị dọa cho giật mình một phen.
Cơn thịnh lộ của Lục Trạch đang bốc lên ngùn ngụt, hắn giật lấy cây roi rồi hỏi Tần Thư: “Nàng còn điều gì muốn nói không?” Hắn hỏi câu này, thực chất là hy vọng Tần Thư có thể biết điều một chút, nói lấy vài lời mềm mỏng cầu xin mà thôi.
Nào ngờ Tần Thư chỉ khẽ nở nụ cười, nàng đáp lại: “Có, ta có một câu muốn nói với ngài một câu về suy nghĩ thật trong lòng ta, ngài còn chẳng bằng phụ thân hay đệ đệ của ngài, ngài thực sự khiến ta cảm thấy vô cùng ghê tởm!”
Nụ cười ấy chỉ là sự nhếch mép khẽ khàng, đôi mắt và hàng chân mày vẫn phẳng lặng không chút gợn sóng, hệt như những lần nàng cười với hắn trước đây. Ngày đó, Lục Trạch chỉ đơn thuần nghĩ rằng bản tính nàng vốn e thẹn, ngay cả khi tình nồng ý đượm trên giường chiếu cũng chỉ cười nhạt như thế mà thôi. Đến tận giờ phút này chứng kiến, hắn mới vỡ lẽ rằng nụ cười ấy chưa chắc là vì vui sướng hay động lòng, mà mười phần thì cả mười đều là sự mỉa mai và khinh miệt.
Nghĩ đến đây, Lục Trạch cảm thấy đầu óc ‘oàng’ một tiếng, hoàn toàn tỉnh ngộ. Sợ rằng những lời ghê tởm và chán ghét thốt ra từ miệng nàng chẳng hề phóng đại, còn những lúc mắt biếc nụ cười, nửa giận hờn nửa si mê ngày trước, tất cả chẳng qua chỉ là trái với lương tâm, là đóng kịch để đối phó với hắn mà thôi.
Hắn không hề nhận ra sắc mặt mình đã trở nên vô cùng khó coi, chỉ cảm thấy lồng ngực bí bách, nghẹn ứ đến cực điểm. Hắn thở hắt ra một hơi dài rồi gằn giọng: “Tốt lắm, đây là do chính nàng tự chuốc lấy.”
Hắn nhìn chằm chằm vào cây roi trong tay, hồi lâu sau mới bật ra một tiếng cười lạnh, rồi xoay người ra lệnh cho Đinh Vị: “Dẫn Chu Hoành Sinh lên đây!”
Đinh Vị thở phào nhẹ nhõm, lập tức ra khỏi cửa. Y lôi theo Chu Hoành Sinh, người vốn đang bị trói ở cửa, bịt mắt và ngậm miệng, rồi dẫn vào bên trong.
Tần Thư vốn cứ ngỡ trận đòn roi này là dành cho mình, nếu vậy thì cũng chẳng sao, nhưng nếu đánh lên người kẻ khác, thì sao nàng có thể an lòng cho được? Sắc mặt nàng lập tức biến đổi, tiến lên một bước ngăn cản: “Việc này thì có liên quan gì đến đệ ấy?”
Lục Trạch hất văng tay Tần Thư ra: “Tội bắt cóc và đưa thê thiếp đi bỏ trốn, cho dù có giết ngay tại chỗ thì luật pháp cũng đã quy định rõ ràng. Nàng cứ việc nói thêm vài câu càn quấy nữa đi, thiếu gì người phải chịu tội thay nàng đâu. Thằng nhóc này nếu bị đánh mười roi mà chết, chẳng phải cùng nàng đến Hàng Châu vẫn còn một tiểu nha đầu nữa sao?”
Những lời này khiến Tần Thư lạnh thấu đến tận xương tủy, người nàng run rẩy bần bật. Chẳng kịp để bản thân suy tính thêm điều gì, nàng lập tức quỳ sụp xuống, níu lấy vạt áo của Lục Trạch mà van nài: “Đều là do ta không biết thời thế, đã phụ lòng tốt của đại thiếu gia. Cầu xin đại thiếu gia đại nhân đại lượng, đừng chấp nhặt với kẻ tiểu nhân như ta, xin hãy thả người không liên can này ra.”
Lục Trạch nhìn gương mặt trắng bệch vì lo lắng cho kẻ khác của nàng, trong lòng càng thêm bực bội, hắn gạt nàng ra rồi lạnh lùng thốt: “Muộn rồi.”
Đinh Vị thấy hai người lời qua tiếng lại, sự việc càng lúc càng đi quá xa, vừa định mở miệng khuyên can thì đã nghe thấy hai tiếng roi xé gió vang lên. Y kinh hãi ngẩng đầu nhìn lên, chỉ thấy Chu Hoành Sinh đã đổ gục trên mặt đất, trên lưng hiện rõ hai vết roi rớm máu.
Trên chán của Chu Hoành Sinh nổi đầy gân xanh, cả người co quắp lại, phát ra những tiếng r*n r* nghẹn khuất trong cổ họng.
Tần Thư vội vàng lao tới che chắn, đuôi roi quất sượt qua mặt nàng, để lại trên gò má trái một vết máu nông.
Nếu là kẻ khác, ngay cả những đấng nam nhi thường tình, trong cảnh huống này cũng chẳng mấy ai dám lao ra đỡ roi như Bằng nhi cô nương. Tần Thư quệt đi vệt máu nơi khóe miệng, rồi lạnh lùng nói: “Ngài không vừa ý thì cứ việc đánh ta là được, hà tất phải làm khó những người không liên quan. Họ chỉ là người dân nghèo thấp cổ bé họng, chẳng biết chút gì về chuyện của ta cả, chỉ vì từng thụ ân của ta nên mới thu nhận ta mà thôi.”
Đinh Vị thấy cảnh này thì đờ người ra tại chỗ, thầm nghĩ, Bằng nhi cô nương này không lẽ bị dồn ép đến phát điên rồi sao? Chẳng lẽ nàng không biết rằng nàng càng nói đỡ cho người ngoài, thì gia chủ sẽ càng giận dữ hơn hay sao?
Y còn đang ngẩn người ra vì những lời nói của Tần Thư, thì đột nhiên chiếc roi bạc kia bị ném văng tới, quật thẳng vào bức bình phong sơn thủy bốn tấm. Cả bức bình phong đổ sụp xuống đất, phát ra những tiếng ‘loảng xoảng’ chói tai. Ngay sau đó là tiếng quát tháo đầy giận dữ của Lục Trạch: “Đôi mắt chó của ngươi đang nhìn đi đâu đấy? Mau áp giải người rồi cút ra ngoài ngay!”
Đinh Vị chẳng dám nán lại trong phòng thêm giây phút nào, lập tức lùi lại vài bước, áp giải Chu Hoành Sinh ra khỏi cửa rồi đứng túc trực ở phía xa bên ngoài.
Sau lưng Chu Hoành Sinh máu chảy đầm đìa, cậu ấy nằm gục dưới đất không ngừng nấc nghẹn. Đinh Vị phất tay một cái, lập tức có người tiến đến khiêng cậu ấy đi.
Hà phu nhân đứng từ đằng xa, chứng kiến cảnh tượng ấy liền hỏi: “Đinh gia, cô nương kia trông có vẻ là người mang bệnh yếu ớt, chỉ sợ không chịu nổi cực hình đâu.”
Đinh Vị nhìn Hà phu nhân với ánh mắt kỳ quặc. Thấy trong phòng đột nhiên im bặt không một tiếng động, y chỉ sợ gia chủ nhà mình bị Bằng nhi cô nương kích động, dù thực tâm không muốn phạt nàng thì lúc này cũng đã lâm vào thế khó, không có bậc thang để xuống.
Y đứng ngoài cửa một hồi lâu, cuối cùng đánh liều, đành cứng đầu hướng vào bên trong bẩm báo: “Thưa gia, Dương tiên sinh phái người đến tìm ngài, chắc hẳn là có việc gì hệ trọng cần bàn bạc ạ.”
Trong lòng Đinh Vị còn đang lo lắng không yên, thì đã thấy Lục Trạch đẩy cửa bước ra, gương mặt lạnh lẽo như băng ra lệnh cho Hà phu nhân: “Đi mời thầy thuốc đến bôi thuốc cho nàng. Nếu không có lệnh của ta thì không ai được phép gặp nàng, trong phòng phải có người canh chừng mọi lúc.”
Hà phu nhân gật đầu, dù trong lòng vẫn còn nhiều điều muốn nói, nhưng thấy sắc mặt này của Lục Trạch, nàng ta cũng không dám mở lời. Nhìn theo bóng lưng của hắn, bà không khỏi rơi vào trầm tư.
Bước vào phòng, thấy Tần Thư đã nằm im lìm trên giường, Hà phu nhân nhìn sang thì cũng chỉ thấy được một vết tích nhỏ trên gương mặt của nàng. Nàng ta không khỏi cảm thán, thầm nghĩ cô nương này thực sự rất được lòng Tổng đốc đại nhân, bướng bỉnh khó thuần đến nhường ấy, vậy mà lúc ngài ấy bảo mang roi vào, hóa ra cũng chỉ là ‘sấm to mưa nhỏ’ mà thôi.
Nàng ta nói với Tần Thư: “Cô nương, cô là người thông minh, hà tất phải tự làm khổ bản thân mình, chịu những nỗi đau da thịt vô ích này chẳng phải là quá oan uổng sao? Mọi việc trên đời suy cho cùng cũng chỉ nằm ở một câu: Ngày rộng tháng dài mà thôi.”
Tần Thư nằm trên giường, lúc nãy nàng lao tới đỡ roi cho Chu Hoành Sinh nên sau lưng cũng bị quất trúng nửa roi, đau rát vô cùng. Cơn đau ấy như lan tỏa thành một dải, kéo dài mãi cho đến tận khóe miệng. Nàng nhắm nghiền mắt lại, rồi u uất nói: “Hà phu nhân, trời đất giao hòa, vạn vật tự sinh. Một con người mà mất đi cái cốt cách, thì sợ rằng cũng chẳng sống nổi được mấy năm đâu.”
Hà phu nhân biết lúc này nàng đang trong cơn uất hận, không nên khuyên nhủ thêm nữa, bèn nói: “Ta đã mời đại phu tới rồi, lát nữa để bà ấy khám cho cô nương nhé?”
Đầu óc của Tần Thư mê man, nàng lơ mơ đáp: “Tôi mệt rồi, đợi tôi ngủ dậy rồi tính tiếp.”
Mọi người trong phòng đều đã lui ra ngoài hết, chỉ còn lại một tiểu nha hoàn lặng lẽ đứng bên cạnh giường.
Nằm một lúc, tay chân đều lạnh ngắt. Tiểu nha hoàn thấy Tần Thư cứ mở trừng mắt thẫn thờ nhìn lên màn trướng, bèn chạy ra ngoài lấy một chiếc lò sưởi tay nhét vào trong chăn cho nàng, rồi ngồi xuống trò chuyện với Tần Thư: “Cô nương còn lạnh không? Hôm nay trời lạnh lắm, bên ngoài đóng băng cả rồi. Lúc nãy cô nương mở cửa sổ ngồi suốt buổi, nếu bị nhiễm phong hàn thì không tốt đâu.”
Tần Thư không trả lời, nhưng tiểu nha hoàn này cũng chẳng lấy đó làm phiền, vẫn cứ líu lo nói không ngừng: “Hôm nay, Đổng tỷ tỷ ở Tô Châu đã về rồi, mang theo bao nhiêu là thứ, còn bảo sau này sẽ không quay lại Tô Châu nữa. Ồ, vốn dĩ Đổng tỷ tỷ bị công tử nhà quan Tuần phủ Chiết Giang trước đây cưỡng ép mua đi, nhưng nghe các tỷ tỷ trong viện kể rằng, vị Tuần phủ Chiết Giang đó không biết đã phạm tội gì mà bị tống giam vào đại lao, đến cả nhà cửa cũng bị tịch thu rồi.”
Tần Thư biết nha đầu này có ý tốt muốn làm mình khuây khỏa, nhưng lúc này nàng chỉ thấy đầu đau như búa bổ, bèn nói: “Cảm ơn ý tốt của ngươi, đạo lý thì ta đều hiểu cả, chỉ là để làm được thì không dễ dàng gì.”
Tiểu nha hoàn kia vốn chẳng phải hạng người không biết nhìn sắc mặt, lập tức im bặt: “Cô nương nói phải, là do nô tỳ lắm lời quá.”
Tần Thư khẽ thở dài một tiếng, nàng hỏi: “Ai đã sai ngươi đến đây?”
Tiểu nha hoàn đáp: “Dạ là Hà phu nhân ạ.”
Tần Thư chống tay gượng ngồi dậy trên giường, đau đến mức hít vào một ngụm khí lạnh: “Ngươi giúp ta cảm ơn Hà phu nhân, phiền ngươi lấy giúp ta lọ thuốc trị thương lại đây.”
Tiểu nha hoàn vâng dạ một tiếng, biết rằng đây là dấu hiệu cho thấy nàng đã chịu thỏa hiệp, liền vội vàng đi bẩm báo với Hà phu nhân.
Đến khi Hà phu nhân mời nữ đại phu tới, thì máu trên vết roi sau lưng đã bắt đầu đông lại. Nữ đại phu dùng kéo cắt lớp áo ra mới có thể bắt đầu bôi thuốc. Bà ấy nhận thấy vết thương này không giống như bị roi thường đánh trúng, tuy có chảy chút máu nhưng là do gai ngược trên roi móc phải chứ không phải bị đánh quá nặng tay. Sau khi bôi một ít thuốc Vân An bạch dược loại tốt nhất, bà dặn: “Không đáng ngại đâu, cứ cách ba đến năm canh giờ lại thay thuốc một lần, chỉ cần vài ngày là sẽ đóng vảy thôi, nhưng lưu ý là tuyệt đối không được để dính nước.”
Tần Thư lên tiếng cảm ơn, vị nữ đại phu này có lẽ là chỗ quen biết ở đây nên cũng chẳng nhiều lời, bôi thuốc xong liền xách hòm thuốc cáo từ.
Thế nhưng Hà phu nhân lại chẳng giống người thường, nàng ta đích thân choàng chiếc áo choàng bông cho Tần Thư, rồi mỉm cười nói: “Tôi biết cô nương chẳng phải người không hiểu chuyện, chẳng qua là không nhịn được cơn giận này mà thôi. Con người chứ đâu phải đồ vật làm từ bông vải, sao có thể không có lấy một hai phần chủ kiến cho được?”
Tần Thư ôm lấy tách trà nóng, cảm nhận hơi ấm lan tỏa qua từng đầu ngón tay. Nàng rủ mắt xuông rồi khẽ nói: “Phu nhân có gì thì cứ việc nói thẳng.”
Lúc này Hà phu nhân mới chậm rãi bảo: “Trước đây có một bậc nho sĩ từng nói, chuyện trên đời, hay những sơ hở của lòng người, đa phần đều lộ ra thông qua việc giao tiếp và ứng biến. Lại cũng nói, phàm là việc thiên hạ, lợi và hại luôn song hành cùng nhau. Cảnh ngộ hiện giờ của cô nương, đều phải hạ quyết tâm vào hai chữ “ứng biến” mới được. Nếu cứ khăng khăng đối đầu trực diện, chẳng phải là quá đỗi ngu ngốc hay sao?”
Nàng ta có đôi chút bản lĩnh nhìn người, mấy ngày trước chẳng qua chỉ là bầu bạn chuyện trò, đến lúc này mới lấy lời thật lòng ra khuyên giải.
Tần Thư ngẩng đầu, không khỏi có chút ngạc nhiên. Hà phu nhân mỉm cười: “Cô nương lẽ nào nghĩ ta là hạng tú bà táng tận lương tâm, chuyên làm những việc hạ đẳng và rẻ mạt sao? Nếu cô nương không biết cách ứng biến, lại không chê bai thủ đoạn nơi kỹ viện chúng ta, thì ta nhất định sẽ biết gì nói nấy, không giấu nửa lời. Nói một câu không sợ cô nương cười chê, chứ chuyện trên giường chiếu này, có nhiều chiêu trò để vận dụng lắm đấy…”
Tần Thư ấn một quân cờ xuống, rồi lắc đầu nhàn nhạt nói: “Chẳng phải là ta chê bai các người, mà là cái đạo ứng biến của các người e rằng không linh nghiệm trên người hắn đâu. Tự ta đã có cách hay cho mình rồi.”
Hà phu nhân nghe xong thì không nói gì thêm, bước ra ngoài sân. Nhìn thấy cô nương nọ đang ngồi bên cửa sổ đánh cờ, ma ma lớn tuổi đứng bên cạnh khom lưng cười nói: “Phu nhân xem, con nương đó còn chưa bị phạt thật sự, mới chỉ thấy người khác ăn roi, thấy chút máu mà đã ngoan ngoãn ngay rồi đấy thôi. Theo lời tôi nói, muốn dạy dỗ các cô nương thì cứ phải cho ăn một trận đòn phủ đầu cho ra trò, có thế mới chịu nghe lời được.”
Hà phu nhân lắc đầu: “Bà nhìn lầm cô nương ấy rồi, ta thấy tận xương tủy thì cô ấy chẳng biết sợ là gì đâu. Nếu hôm nay không ép người khác đến đây, thì liệu cô ấy có chịu xuống nước hay không vẫn còn chưa biết chắc được.”
Lục Trạch rời khỏi Tây Lãnh thư ngụ khi trời vẫn còn sớm, sương mù bao phủ mịt mùng. Hắn cảm thấy toàn thân bứt rứt không yên, đi dọc theo hàng liễu hàng trăm bước, cho đến khi vạt áo bị sương sớm thấm ướt đẫm mới chịu dừng lại.
Đinh Vị luôn giữ khoảng cách khoảng năm bước lẽo đẽo theo sau, thấy Lục Trạch dừng lại, lúc này y mới dám tiến lên bẩm báo: “Thưa gia, Dương tiên sinh không hề phái người đến tìm, là do tiểu nhân tự ý chủ trương, xin gia giáng tội.”
Không có cơn thịnh nộ như dự đoán, y chỉ nghe thấy một tiếng ‘ừ’ nhẹ bẫng, rồi Lục Trạch hỏi: “Tiểu nha đầu ở quán trọ Đại Đồng sao rồi?”
Đinh Vị đã sớm cắt cử người ở lại theo dõi nên đương nhiên nắm rõ mọi việc như lòng bàn tay: “Tiểu nha đầu đó cứ khăng khăng bảo tiểu thư và thiếu gia nhà mình mất tích rồi đòi đi báo quan. Thuộc hạ đã phái người tới đánh tiếng với tri phủ, bảo ông ta cứ lấp l**m cho qua chuyện. Ngờ đâu nha đầu đó lại là một đứa gàn dở, cứ thế làm ầm ĩ lên, mắng tri phủ là quan hôn quân. Kết quả làm Cát đại nhân tức đến mức cho đánh nó hai mươi gậy, rồi tống giam vào đại lao với tội danh gây rối nơi công đường.”