Giang tiểu hầu bảo bà tử kia lui xuống rồi tiến vào trong phòng. Vừa bước vào, hắn ta đã ngửi thấy một mùi hương đầy tình tứ và ám muội lan tỏa. Hắn ta đứng nép bên bình phong bẩm báo: “Thưa Gia, cô nương ra ngoài xem hội, người của đội hộ vệ về báo lại rằng đã để lạc mất người ở tiệm lụa rồi ạ.”
Bên trong im phăng phắc, chẳng có tiếng hồi đáp. Giang tiểu hầu bèn nâng cao tông giọng, lặp lại lời bẩm báo thêm vài lần nữa nhưng vẫn không thấy ai trả lời, thậm chí đến một tiếng động nhỏ cũng không có.
Trong lòng Giang tiểu hầu thầm kêu một tiếng “Hỏng rồi!”, hắn ta vội vã vòng qua bức bình phong, đập vào mắt là quần áo vứt vương vãi trên sàn ngay dưới chân giường. Hắn ta vén màn lên thì thấy Lục Trạch đang nằm tr*n tr** trên giường, liền gọi khẽ mấy tiếng: “Gia? Gia?”
Người trên giường không có lấy một chút phản ứng. Giang tiểu hầu đưa tay thăm dò hơi thở, bấy giờ mới thở phào nhẹ nhõm, rồi vội vàng quay ra phân phó hộ vệ: “Mau, mau đi mời đại phu tới đây!”
Vị đại phu già đang ngủ ngon thì bị người ta lôi dậy, nghe bảo là đại nhân hôn mê bất tỉnh, ông vừa dụi mắt vừa bực mình thầm nghĩ: Đêm hôm khuya khoắt thì đương nhiên là phải đi ngủ rồi, ngủ say đến mức không tỉnh cũng là cái phúc đấy chứ.
Vừa bước chân vào phòng, nhìn thấy cảnh tượng bên trong, ông liền biết là vừa mới trải qua cuộc hoan lạc, trong lòng thầm cân nhắc không biết có phải là bị “đột quỵ khi đang quan hệ” hay không? Ông sợ trong phòng vẫn còn nữ quyến nên cứ cúi gầm mặt không dám nhìn ngó lung tung. Đến bên giường bắt mạch xem xét một hồi, lão đại phu mới lắc đầu bảo: “Cũng chẳng có gì đáng ngại, chắc là do mệt mỏi quá độ nên mới ngủ mê mệt thế thôi. Các người không biết rằng ngủ là cách dưỡng người tốt nhất sao, chẳng có gì xấu cả.”
Giang tiểu hầu đưa hai chiếc chén rượu trên bàn tròn cho vị lão đại phu: “Thành chén của hai chiếc chén này có chút khác thường, phiền đại phu xem giúp cho, kẻo Gia lại bị người ta hạ thuốc mà chẳng hề hay biết.”
Vị đại phu cầm lấy đưa lên mũi ngửi, rồi nhíu mày nhúng một đầu ngón tay vào thấm lấy một giọt, đưa lên miệng nếm thử, sau đó nói: “Loại thuốc này quả thực rất đắt đỏ, chỉ là không nên dùng quá nhiều. Người nào bị chứng mất ngủ chỉ cần dùng một lượng bằng hạt đậu là có thể yên giấc cả đêm rồi.”
Giang tiểu hầu hỏi: “Có cách nào để khiến Gia tỉnh lại ngay lúc này không?”
Vị đại phu già lấy từ trong tay áo ra một đoạn dược liệu, đưa cho Giang tiểu hầu và nói: “Đốt nó lên, đặt dưới mũi mà xông một lát, không đầy một khắc đồng hồ là sẽ tỉnh lại thôi. Thuốc trong chén rượu này ngoài việc khiến người ta ngủ say ra thì không có hại gì khác. Có điều loại thuốc này không hề phổ biến, hạng đại phu tầm thường cũng chẳng biết đường mà bốc, không rõ là kiếm được từ đâu?”
Giang tiểu hàu đốt đoạn dược liệu kia lên, một làn khói xanh lờ mờ tỏa ra. Quả nhiên chưa đầy một khắc sau, Lục Trạch đã ho khan vài tiếng rồi được người ta dìu ngồi dậy. Không thấy bóng dáng Tần Thư đâu, hắn cau mày hỏi: “Vào đây hết làm gì? Bằng Nhi đâu rồi?”
Giang tiểu hầu cúi gầm mặt, trong lòng thầm nghĩ Bằng Nhi cô nương chắc hẳn đã cao chạy xa bay rồi, nhưng không dám nói thẳng: “Một canh giờ trước, Bằng Nhi cô nương bảo thuộc hạ chuẩn bị kiệu, nói là Gia đã đồng ý cho cô nương ra ngoài dạo chơi xem hội. Vừa nãy hộ vệ về báo lại rằng cô nương đã đi lạc tại một tiệm lụa. Thuộc hạ vội vàng vào bẩm báo với Gia, không ngờ Gia lại hôn mê bất tỉnh nhân sự, phải gọi đại phu tới dùng thuốc thì Gia mới tỉnh lại được thế này ạ.”
Lục Trạch là người thông minh đến nhường nào, đương nhiên nghe ra được ẩn ý trong lời nói đó: “Thế nào gọi là đi lạc?”
Đúng lúc này, tên hộ vệ đi tìm người trên phố cũng đã trở về, vừa vào tới nơi đã quỳ sụp xuống thỉnh tội: “Bẩm Gia, thuộc hạ đã đi dò hỏi các cửa hàng trên phố nhưng đều không thấy tăm hơi đâu. Sau đó thuộc hạ đến cửa thành hỏi lính canh, họ nói có một nam một nữ cưỡi hai con ngựa chiến phóng rất nhanh ra khỏi thành, thời gian hoàn toàn trùng khớp với lúc Bằng Nhi cô nương mất dấu ạ.”
Lục Trạch chỉ cảm thấy hai bên thái dương đau nhức dữ dội: “Cái gì mà một nam một nữ? Các người theo hầu hạ nàng ở trấn Giang phủ, nàng từng tiếp xúc với người đàn ông lạ mặt nào sao?”
Câu hỏi vừa thốt ra, cả Giang tiểu hầu và tên hộ vệ đều quỳ sụp xuống: “Bẩm Gia, khi Bằng Nhi cô nương ở đây, tuyệt đối không hề tiếp xúc với người đàn ông lạ mặt nào. Ngay cả khi ra ngoài, cũng đều có nha hoàn và bà tử theo sát.”
Lục Trạch khoác thêm áo rồi đứng dậy, cười lạnh một tiếng: “Tốt nhất là như thế.”
Ngay lập tức hắn kiểm kê nhân lực và ngựa, sai Giang tiểu hầu cầm lệnh bài đến phủ nha Trấn Giang, điều động một hai trăm phủ binh, rầm rộ tiến thẳng về phía bến tàu.
Lục Trạch sầm mặt lại, tay lăm lăm thanh kiếm đứng bên bờ sông. Đám người đi theo cầm đuốc soi sáng rực một góc trời, hắn lạnh lùng ra lệnh: “Lục soát kỹ từng con thuyền trên bến cho ta!”
Chẳng bao lâu sau, tên quản sự bến tàu vội vã chạy đến thỉnh tội: “Bẩm đại nhân, đôi nam nữ mà ngài nhắc tới, tính theo thời gian thì đúng là có một cặp rất giống đã lên thuyền. Có điều đó là thuyền đi biển của nhà Từ Đại, đã rời bến ra khơi từ nửa canh giờ trước rồi ạ.”
Lục Trạch nghe xong liền im lặng không nói gì. Đúng lúc này, một tên hộ vệ áp giải Xuân Hỷ đến, bẩm báo: “Gia, đã giải Xuân Hỷ tới rồi ạ.”
Xuân Hỷ bị ném ngã xuống đất, sống lưng đau nhói. Nhìn thấy trận thế uy nghiêm thế này, cô ấy làm sao mà không hiểu chuyện gì đang xảy ra, gương mặt sợ hãi đến cắt không còn giọt máu, lắp bắp không thành lời: “Đại nhân, tha mạng, xin tha mạng! Nô tỳ thực sự không biết cô nương sẽ bỏ trốn. Nô tỳ thấy cô nương đối với đại nhân tâm huyết như vậy, cứ ngỡ cô nương đã hồi tâm chuyển ý, không còn ý định bỏ chạy nữa. Cô nương còn đốt sạch cả giấy thông hành của nô tỳ rồi, nô tỳ không ngờ cô nương vẫn còn nung nấu ý định bỏ trốn!”
Lục Trạch ngồi xổm xuống, dùng chuôi kiếm tì lên vai Xuân Hỷ, gặng hỏi: “Cái gì gọi là nung nấu ý định bỏ trốn? Nàng ấy muốn trốn đi đâu?”
Xuân Hỷ nhìn sắc mặt của Lục Trạch, thấy lạnh lẽo như muốn đóng băng, cô ấy rùng mình một cái, không tự chủ được mà lùi lại hai bước, lắp bắp nói: “Cô nương nói… cô nương nói không muốn làm thiếp, không muốn làm thông phòng, không muốn làm hạng tiểu thiếp hầu hạ người khác, ngay cả…”
Lục Trạch hỏi: “Ngay cả cái gì?”
Khi Lục Trạch nổi giận, hắn không hung hãn như những kẻ khác, mà trái lại trông còn có vẻ ôn hòa và dễ gần hơn thường ngày. Xuân Hỷ nhìn thấy vậy thì càng sợ đến run bần bật, cô ấy lí nhí nói: “Cô nương ngày hôm đó nói với nô tỳ, ngay cả đứa con mình sinh ra cũng chẳng thể gọi mình một tiếng mẫu thân. Cô nương nói, cô nương nói… cô nương không muốn sống cái kiếp người như vậy. Cô nương nói mình có tay có chân, có thể tự nuôi sống bản thân, không muốn phải nhìn sắc mặt kẻ khác mà sống qua ngày.”
Lúc này gió sông đang thổi lồng lộng, nhưng Lục Trạch chẳng những không cảm thấy lạnh mà còn thấy trong người vô cùng bồn chồn, nóng nảy. Hắn cười lạnh một tiếng, thầm nghĩ quả đúng là những lời mà nha đầu kia có thể thốt ra được. Hắn đứng dậy hỏi: “Con thuyền đó sẽ đi đến đâu?”
Tên quản sự bến tàu run cầm cập đáp: “Dạ, thuyền đi đường biển nên sẽ không dừng lại giữa chừng, chỉ khi tới Tô Châu hoặc Hàng Châu, hay bất kể nơi nào mà khách muốn xuống thì mới dừng lại để neo vào bờ ạ.”
Lục Trạch liếc nhìn Giang tiểu hầu một cái, hắn ta lập tức hiểu ý ngay: “Thuộc hạ sẽ dẫn người tới đợi sẵn ở các bến tàu tại Tô Châu và Hàng Châu, chỉ cần cô nương xuống thuyền là sẽ lập tức đón người về gặp Gia ngay.”
Lục Trạch phất tay, chẳng nói chẳng rằng mà leo lên lưng ngựa: “Đến cả người mà cũng để mất, lại còn bị một người nữ tử xoay như chong chóng trong lòng bàn tay. Nếu không tìm thấy người thì ngươi cũng không cần quay về gặp ta nữa.”
Ngay lập tức, Xuân Hỷ bị áp giải về phủ để tra khảo kỹ lưỡng thêm một lần nữa. Lần này cô ấy đã khai ra rất nhiều điểm nghi vấn, và cuối cùng đã khai ra cả bà ni cô già ở am Thủy Nguyệt.
Đám phủ binh lập tức đốt đuốc, rầm rộ lên núi ngay giữa đêm khuya. Họ lôi xồng xộc bà ni cô già từ trong chăn của gã nhân tình ra. Chỉ sau vài gậy “sát uy bổng” đánh xuống, bà ta đã sợ hãi mà khai ra rành rọt, không dám giấu giếm nửa lời.
Huệ Năng nằm bò dưới đất, nửa thân người đã loang lổ vết máu. Bà ta chẳng rõ đây là danh gia vọng tộc phương nào, chỉ thấy đám phủ binh răm rắp nghe lệnh là đủ biết lai lịch không hề tầm thường: “Đại nhân, xin tha mạng! Vị phu nhân kia đúng là có nhờ bần ni làm vài việc. Nàng bảo người nhà của mình muốn về Nam Kinh nên nhờ bần ni làm hộ ít giấy thông hành. Lại nói… lại nói lão gia ở nhà phục dịch không tốt, nên hỏi xin bần ni ít thuốc…”
Lục Trạch tức đến mức suýt chút nữa là hộc máu: “Tốt, tốt lắm! Đúng là không hổ danh nha hoàn hạng nhất trong viện tử của Quốc Công phủ, thủ đoạn thật cao tay. Để hai ba mươi người canh giữ mà vẫn thu xếp ổn thỏa bấy nhiêu việc. Làm được việc đã đành, lại còn khiến người ta không chút hay biết, một chút sơ hở cũng chẳng lộ ra.”
Giữa sân, đám nha hoàn và bà tử quỳ rạp thành một dải, không gian im phắc đến mức không một ai dám phát ra nửa tiếng động. Lục Trạch phất tay: “Lũ nô tài mắt mù tâm rỗng này cũng chẳng cần giữ lại làm gì nữa, lôi tất cả ra đánh bốn mươi bản tử rồi bán tống bán tháo đi cho ta.”
Đám nha hoàn, bà tử ấy ngay cả một tiếng kêu oan cũng không kịp thốt ra, đã bị người ta bịt chặt miệng, rồi lôi xồng xộc hết xuống dưới.
Lục Trạch liếc nhìn Giang tiểu hầu: “Cũng không cần phải quỳ ở đây nữa, hãy phái người đến các bến tàu khắp nơi để chờ sẵn, cả ở quê cũ Nam Kinh cũng phải có người túc trực. Nàng ấy chỉ là một nữ nhi yếu đuối, bước chân ra khỏi cửa, ta không tin nàng không quay về nhà để tìm chỗ dừng chân. Những người quen biết của nàng ở Quốc công phủ gồm những ai, tất cả đều phải dặn dò kỹ lưỡng, nếu nhận được tin tức gì thì phải lập tức báo về ngay.”
Lục Trạch ngửa đầu dựa vào lưng ghế thái sư: “Nàng ấy làm giấy thông hành loại nào, ai là người làm, đi đến nơi nào, dùng tên gọi là gì, tất cả đều phải đi điều tra cho rõ ràng.”
Nói rồi hắn thở dài một tiếng, rồi cười khẽ: “Nha đầu kia chắc hẳn đã tính toán chu đáo cả rồi, những địa danh ghi trên giấy thông hành đó, nàng ấy nhất định sẽ không tới đâu. Có điều để đề phòng vạn nhất, thì không được bỏ sót bất cứ nơi nào. Quan trọng nhất là hãy đi tra xem, trước kia trong viện tử có những ai từng chịu ơn huệ của nàng ấy, sau đó đã được xóa tên khỏi phủ cho về quê. Ta e rằng, dù là Nam Kinh hay nhà của thợ thêu nào đó, giờ đây nàng ấy cũng sẽ không dễ dàng lộ diện đâu.”
Giang tiểu hầu lắng nghe kỹ càng: “Thuộc hạ đã ghi nhớ, sẽ đi điều tra ngay lập tức. Nhất định sẽ tìm bằng được Bằng Nhi cô nương về ạ.”
Trong tâm trí Lục Trạch hiện lên nụ cười khẩy của Tần Thư. Nàng như thể đang đứng ở một nơi rất xa, gương mặt luôn mang theo vẻ bất cần và khinh miệt ấy: Làm vợ hay làm thiếp, thì ta đều không cam lòng.
Lục Trạch gần như có thể tưởng tượng được nàng sẽ thốt ra những lời tuyệt tình thế nào: “Ngài là Tổng đốc Chiết Mân thì đã sao, là Thế tử Quốc công phủ thì đã thế nào? Ta không muốn đi theo ngài, cũng chẳng màng làm nữ nhân của ngài. Những dịu dàng và chiều chuộng trước kia chẳng qua đều là lừa gạt cả thôi, cốt để ngài nới lỏng cảnh giác để ta dễ bề trốn thoát. Chỉ trách bản thân ngài quá ngu ngốc, đến mức chẳng phân biệt nổi tấm chân tình hay lòng dạ giả dối của một người nữ nhân, chuyện này không thể trách ta được.”
Hắn siết chặt chén trà trong tay, gương mặt không tự chủ được mà hiện lên nụ cười vặn vẹo dữ tợn. Đôi bàn tay càng lúc càng dùng sức, chỉ nghe một tiếng “bốp”, chén trà thế mà lại bị hắn bóp nát vụn, nước trà văng tung tóe khắp sàn nhà.
Đinh Vị đi làm công vụ, mấy ngày qua không theo sát Lục Trạch, lúc này mới vừa trở về. Vừa bước chân vào cửa, y đã thấy Đại thiếu gia nhà mình bóp nát một chén trà, một bàn tay buông thõng bên sườn, máu tươi theo lòng bàn tay chậm rãi nhỏ từng giọt xuống đất.
Y cảm thấy lúc này mình không nên vào, đang định lui ra thì nghe thấy Lục Trạch hỏi: “Về đúng lúc lắm, hãy cầm lấy lệnh bài của ta, đến sở Cẩm y vệ tại Hàng Châu mà đợi. Cứ chiếu theo bức họa của Bằng Nhi mà đối chiếu từng người một, tuyệt đối không được để lọt một ai.”
Đinh Vị đáp lời: “Rõ!”
Lục Trạch ho khan hai tiếng, rồi hỏi: “Xem bộ dạng ngươi thì có vẻ không thấy bất ngờ lắm nhỉ?”
Đinh Vị giật mình ngẩng đầu, đành phải thành thật thưa rằng: “Thuộc hạ cũng không biết phải nói sao cho phải, Bằng Nhi cô nương vốn không giống với những nữ tử thông thường, làm ra chuyện như thế này, thuộc hạ cũng cảm thấy đó đúng mới đúng là bản tính của cô ấy ạ.”
Lục Tế hừ lạnh một tiếng: “Không giống nữ tử thông thường ở chỗ nào?”
Đinh Vị liền đáp: “Nữ tử bình thường, lẽ đương nhiên là đều mong muốn tìm được một lang quân đáng tin cậy để thác gửi cả đời. Nhưng Bằng Nhi cô nương lại không nghĩ như vậy. Trước đây cô ấy từng nói với đám tiểu nha hoàn rằng, những người phụ nữ như thế là đầu óc bị mê muội, chưa được khai thông, tự đem bản thân mình giao phó cho kẻ khác, chuyện ăn ở đi lại đều phải cầu cạnh người ta, đã bưng bát cơm của người thì tất yếu phải nhìn sắc mặt người mà sống. Ngay từ đầu Bằng Nhi cô nương vốn đã không tình nguyện đến hầu hạ ngài, điều này ngài cũng biết rõ mà.”
Y vốn sẵn có vài phần khờ khạo, lại tiếp tục nói: “Bằng Nhi cô nương chắc hẳn là chưa từng được chứng kiến tình nghĩa mặn nồng giữa ngài và Vương tiểu thư, thế nên suy nghĩ mới có chút lệch lạc như vậy.”
Lục Trạch ngẩng đầu nhìn y, hồi lâu sau mới lạnh lùng thốt lên: “Ta thấy đầu óc của ngươi mới thực sự là hạng chưa được khai thông đấy.”