Tả Dương tới cảng Thượng Hải vào đầu tháng Hai, vừa bước xuống thuyền đã thấy Tri phủ Thượng Hải là Thẩm Phục đang đứng đợi trên bến cảng. Hắn khoác áo choàng nhung hạc, mặc áo chẽn lụa trắng, tay cầm quạt nan trúc Tương Phi dát vàng, dáng vẻ hệt như một gã công tử phong lưu phóng túng.
Thẩm Phục mới chừng hai mươi bảy, hai mươi tám tuổi, vốn là con em đại gia tộc vùng Giang Nam, ở tuổi này đã giữ chức Tri phủ chính tứ phẩm thực quyền, có thể coi là vô cùng tiền đồ. Hắn và Tả Dương vốn là chỗ quen biết cũ từ thời ở Dương Châu, thường xuyên tụ tập ăn chơi cùng nhau. Hắn ngẩng đầu đánh giá đối phương một lượt từ trên xuống dưới, rồi tặc lưỡi lắc đầu: “Người ta đều bảo Tả nhị gia ra hải ngoại phát tài, sao trông ngài lại phong trần lấm lem thế này?”
Tả Dương ở Lữ Tống đã năm, sáu năm, đây là lần đầu tiên trở về, hắn vươn vai một cái: “Mẹ kiếp, cuối cùng ông đây cũng về rồi.”
Quản sự trên thuyền đứng bên cạnh hỏi: “Tả nhị gia, đám người Tây dương trên thuyền tính sao đây? Vẫn tiếp tục nhốt lại ạ?”
Tả Dương đáp gọn: “Cứ nhốt đó.”
Hai người lên kiệu của Thẩm Phục, Thẩm Phục xếp quạt lại, hỏi: “Tả nhị gia, ta đích thân tới đón ngài là vì phụng mệnh muốn nghe từ ngài một câu nói thật.”
Tả Dương tuy có bản tính phóng khoáng, nhưng mấy năm nay đã chín chắn hơn nhiều, hắn nhướng mày nói: “Sao thế, lời của tiên sinh nói mà các người cũng không chịu tin sao?”
Thẩm Phục gõ gõ vào thành kiệu: “Chuyện lớn nhường này, bỏ cả gia nghiệp, rời xa quê hương, chung quy vẫn phải tìm một người đáng tin cậy để hỏi cho rõ ràng! Ngài cũng đừng cười ta nhát gan sợ phiền phức, nếu trên thân ta chỉ có một mình mình thì chẳng nói hai lời, bảo đi là đi ngay.”
Tả Dương cười khẽ, từ trong tay áo lấy ra một thỏi vàng. Hình dáng thỏi vàng này không giống với nguyên bảo ở đại lục mà lại có dạng thanh dài, sắc vàng và độ thuần khiết còn tốt hơn nhiều so với vàng đúc của quan phủ: “Vàng thỏi như thế này, lần này ta mang về mười vạn thỏi, tất cả đều sản xuất từ Lữ Tống.”
Thẩm Phục siết chặt nắm tay: “Lời này là thật sao?”
Tả Dương gật đầu: “Cũng vì là ngài tới nên ta mới nói thật. Kẻ khác tới, ta nửa chữ cũng không hé môi.”
Ngày hôm đó, Thẩm Phục mở tiệc chiêu đãi Tả Dương tại tửu lâu, nán lại chừng vài ba ngày, sau đó hai người mới cải trang vi hành hướng về Tô Châu.
Đến trước cửa Di Viên, họ đưa danh thiếp rồi được hạ nhân dẫn vào hoa sảnh. Nha hoàn dâng trà Lục An Qua Phiến xong liền lui sang một bên: “Phu nhân đã ra ngoài chưa về, xin mời hai vị dùng trà chờ cho giây lát.”
Thẩm Phục trước đây chỉ đi theo trưởng bối trong tộc tới đây một lần. Khu vườn này rộng lớn nhường ấy, dù chủ nhân một hai năm mới tới ở vài tháng nhưng chẳng hề thấy chút khí tức suy tàn nào, ngược lại nơi nơi đều toát lên một chữ “Quý”, một chữ “Nhã”.
Tần Thư sau khi gặp người của Cục Chế tạo Tô Châu xong, liền đi thẳng đến xưởng dệt mới xây. Từng hàng máy dệt lớn vang lên tiếng vận hành ầm ầm, nghe quản sự bên cạnh báo cáo: “Thưa tiên sinh, hiện nay lô máy mới này của Cục Chế tạo mỗi ngày có thể dệt được một ngàn xấp vải, mỗi máy chỉ cần dùng hai nhân công. Mỗi xấp vải giá bảy lượng bạc, đám người phiên bang trên bến cảng đã đặt trước hàng đến tận nửa năm sau rồi.”
Xưởng dệt này hoàn toàn thuộc sở hữu của riêng Tần Thư. Nàng hài lòng quan sát một lượt, rồi nghe Thủy Tụ vào bẩm: “Phu nhân, Tả Dương đã đến sớm hơn dự định.”
Tần Thư gật đầu, xem qua sổ sách xong mới bước ra cửa. Vừa mới lên xe ngựa, nàng đã bị người bên trong vươn tay kéo mạnh một cái, khẽ thốt lên một tiếng rồi ngã ngồi vào lòng hắn.
Tần Thư không mấy ngạc nhiên, nàng gạt tay hắn ra: “Lục đại nhân thật đúng là quý nhân hạ cố đến nơi hèn mọn. Chưa nói đến việc chàng là Các thần trong Nội các, dẫu là quan kinh thành, nếu không có kỳ nghỉ thì cũng không được phép tự ý rời kinh đâu.”
Lục Trạch vốn đang ôm đầy một vòng tay hương thơm ngọc ấm, chẳng ngờ đã qua hai tháng mà giai nhân vẫn lạnh lùng như băng sương: “Mọi năm nàng chỉ tới đây một tháng, năm nay đã ở lại gần hai tháng rồi mà vẫn chưa chịu hồi kinh. Tuần nhi ngày ngày đều hỏi ta, mẫu thân bao giờ mới trở về?”
Tần Thư hừ lạnh một tiếng, chẳng buồn để tâm đến hắn. Nàng vừa khẽ cử động tay, thì đã thấy Lục Trạch dâng trà tới. Sau khi nhấp một ngụm trà, nàng mới nói: “Ta với hạng lão ngoan cố như chàng chẳng có gì để nói cả.”
Tần Thư tuổi đời mới chừng hai mươi bảy, hai mươi tám, nhan sắc đang độ mặn mà nhất. Nàng đã rũ bỏ nét thanh xuân ngây ngô, lại thêm phần trải đời, chính là những năm tháng rực rỡ nhất trong cuộc đời của một người phụ nữ.
Lục Trạch vì vậy mà không nghe nổi chữ “lão” kia, hắn thở dài: “Hiện nay Hạ Cửu Sanh đang bày ra cái trò ‘Tháp đinh nhập mẫu’, từng người từng nhà đều bị nàng vận động di dân đi cả rồi. Quan địa phương người ta không thu được thuế, lẽ đương nhiên là không cam lòng.”
Tần Thư liếc hắn một cái: “Cái gì mà gọi là ta vận động di dân? Người ta sống không nổi, phải đi xa ra hải ngoại kiếm kế sinh nhai, các người lại cứ khăng khăng không cho? Chàng cũng đừng ở đây mà nói khéo với ta, ai mà chẳng biết Tuần phủ Phúc Kiến và Lưỡng Quảng đều là những Tiến sĩ do một tay chàng chấm chọn, ý của họ chính là ý của chàng.”
Lục Trạch cứng họng không đáp được gì. Hai người nhất thời rơi vào im lặng, đi được chừng nửa tuần hương thì nghe tiểu sai bên ngoài bẩm: “Đại nhân, phu nhân, đã đến nơi rồi ạ.”
Tần Thư vén rèm xe, là người bước xuống trước. Thấy bên ngoài không phải cửa Di Viên mà là một vùng hoa đào đỏ rực, cánh hoa rụng lả tả mang vẻ đẹp đầy thi vị. Nàng sững người, biết rõ đây là ý của Lục Trạch, nhưng trong lòng vẫn còn giận hắn nên không muốn đáp lại thịnh tình này.
Lục Trạch nắm lấy tay nàng, nói: “Mưu sĩ của Tuần phủ Phúc Kiến đang đợi ở bên trong, nàng thật sự không muốn nghe xem ta định phân phó điều gì sao?”
Tần Thư đành phải theo hắn đi vào. Vòng qua rừng hoa đào liền thấy suối nước nóng hơi khói mờ ảo, đi qua cây cầu sát mặt nước là đến một thư trai.
Trong thư trai vắng ngắt, chẳng thấy bóng dáng vị mưu sĩ nào đang đợi lệnh cả. Tần Thư xoay người định bỏ đi thì bị Lục Trạch ôm ngang thắt lưng, ép vào tường: “Nếu ta không làm theo ý nàng, có phải nàng định từ nay về sau sẽ không trở về nữa đúng không?”
Tần Thư ngước đầu: “Ta hy vọng chàng có thể thực sự hiểu rõ vì sao ta lại làm như vậy.”
Lục Trạch cất giọng chua loét: “Phải, nàng với ta thì là nói không hợp nửa câu cũng nhiều, còn với đám người phái Tâm học Thái Châu kia thì lại tâm đầu ý hợp lắm, còn cùng nhau uống rượu thâu đêm suốt sáng nữa cơ mà.”
Tần Thư liếc hắn một cái, trên mặt không tự chủ được mà thoáng hiện ý cười: “Chàng quả là nắm rõ mọi chuyện như lòng bàn tay.”
Lục Trạch thấy thái độ của nàng đã dịu đi đôi chút, bèn bế ngang nàng lên, đi về phía tú tháp: “Nếu ta không tới, có phải nàng định thật sự giữ đám người mang tư tưởng tà môn ngoại đạo kia lại trong phủ không?”
Tần Thư hừ lạnh một tiếng. Thấy Lục Trạch áp sát tới, hắn cởi hài tất của nàng ra để lộ đôi chân ngọc, bàn tay chậm rãi vuốt từ bắp chân lên, lách sâu vào tận dưới đáy váy.
Hắn ghé sát tai Tần Thư hỏi: “Đã hai tháng rồi, ta không tin nàng không muốn?”
Tần Thư lạnh lùng nhìn Lục Trạch, không chút dao động. Nghe hắn thở dài một tiếng, từ trong tay áo rút ra một bản tấu chương: “Chuyện phu nhân giao phó, Lục mỗ đâu dám không làm.”
Tần Thư giật lấy, mở ra xem thì thấy đó không phải bản tấu hay công văn chính thức, mà là mật thư gửi cho các quan ở Lưỡng Quảng và Phúc Kiến.
Lục Trạch nói: “Dẫu là chính lệnh của bệ hạ, cũng không thể vừa ra khỏi cung Chính Thanh, là có thể khiến quan lại địa phương khắp thiên hạ đồng lòng thực hiện ngay được. Nàng thì hay rồi, mới một tháng chưa làm xong đã sa sầm mặt mày với ta, ta viết cả mười mấy phong thư mà chẳng thấy nàng hồi đáp lấy một chữ.”
Tần Thư đáp: “Sao ta lại không hồi thư? Chẳng phải đã gửi một phong rồi sao?”
Lục Trạch nghiến răng: “Chỉ có một phong thủ thư vỏn vẹn ba bốn mươi chữ, hỏi han Hành nhi, Tuần nhi, chẳng có nửa câu nhắc đến ta, lại còn là nhờ người khác chấp bút, thế mà cũng gọi là hồi thư sao?”
Hắn càng nghĩ càng giận, lôi kéo Tần Thư đến trước án thư, đổ nước mài mực: “Lục mỗ viết bao nhiêu, cũng xin phu nhân viết trả lại bấy nhiêu mới phải.”
Tần Thư không còn cách nào, đành cầm bút gượng ép viết mấy câu thơ sướt mướt: “Sáng ngắm trời xanh chiều ngắm mây, đi cũng nhớ chàng, ngồi cũng nhớ chàng…”
Lục Trạch cười khẩy: “Lời này không thật lòng.” Nói xong, hắn rút tờ hoa tiên kia ra, vò nát rồi ném xuống dưới bàn, sau đó trải một tờ tuyên chỉ lớn ra: “Viết lại!”
Tần Thư lẩm bẩm nhỏ giọng: “Ta làm sao so được với chàng, bậc tài tử Trạng nguyên, hạ bút như có thần trợ, một câu nói rõ được thì cứ nhất định phải viết đến cả trăm chữ. Hiện nay mọi người đều đề xướng lối viết giản dị, bỏ thói phù hoa, viết nhiều thế làm gì?”
Nàng viết thêm vài tờ nữa, đều bị Lục Trạch vò nát sạch: “Viết lại, viết lại đi.”
Tần Thư nâng cổ tay lên: “Tay ta mỏi nhừ rồi, không viết nổi nữa.”
Lục Trạch tóm lấy cổ tay nàng, bẻ ngược ra sau lưng: “Ta thấy nàng vốn chẳng có gì muốn nói, nên mới viết không ra.”
Tần Thư rũ mắt, thấy hắn bế thốc mình lên đặt ngồi trên án thư, một tay lần mở váy nàng, lập tức dưới lớp váy một trận gió lạnh ùa vào. Nghe hắn tức tối nói: “Tâm ý nàng dành cho ta, e là chưa bằng một phần mười ta đối với nàng.”
Tần Thư cũng chẳng phản đối, trong lòng thầm nghĩ, có được một phần mười đã là tốt lắm rồi. Đang mải suy nghĩ, nàng bỗng thốt lên một tiếng kinh hãi: “Lục Trạch, chàng…”
Hai người dán chặt lấy nhau, đã là “trong ngươi có ta, trong ta có ngươi”. Nghe thấy tiếng Lục Trạch thỏa mãn thở dài: “Còn nói là không muốn, quần nhỏ đều ướt cả rồi…”
Bên ngoài vẫn còn có người chờ, Tần Thư vội vàng bịt miệng hắn lại: “Ngậm miệng lại cho ta…” Nàng chỉ mới thốt ra được một câu, sau đó liền đứt quãng chẳng thể nói thành lời.
Hai người ở trên án thư vật lộn một trận, khiến đống tuyên chỉ bên dưới đều bị thấm ướt một mảng lớn, y phục cũng bị vò cho rối loạn, nhăn nhúm cả lại.
Lục Trạch lấy chăn quấn lấy Tần Thư lại, rồi bế nàng vào trong suối nước nóng, hắn lấy làm lạ hỏi: “Lần nào cũng là ta bỏ sức, sao nàng lại mệt đến nông nỗi này?”
Tần Thư gục đầu trên vai Lục Trạch, thầm hừ một tiếng trong lòng, chẳng qua là cái thân xác này không ổn thôi, chứ nếu là bản thân nàng của trước kia, sau một trận thế này vẫn có thể tinh thần phấn chấn mà tăng ca làm việc suốt đêm được.
Một tay của Lục Trạch chầm chậm đỡ lấy nàng, một tay hắt nước lên người nàng. Ban đầu thì còn bình thường, nhưng về sau bàn tay hắn dần dần trở nên không quy củ: “Ta thấy nàng chính là vì lười động đậy, nên mới mệt như vậy…”
Tần Thư gạt tay hắn ra: “Đừng nghịch nữa, Di Viên vẫn còn khách đang chờ đấy.”
Lục Trạch cúi đầu khẽ cắn một cái: “Một gã Tri phủ tứ phẩm mà cũng quan trọng hơn ta sao? Sai bảo ta làm bao nhiêu công chuyện, mà đến một chút ngọt ngào cũng không cho?”
Tần Thư trôi nổi dập dềnh trong làn nước, đến khi được Lục Trạch bế trở lại giường thì đã là lúc lên đèn.
Lục Trạch khoác tạm chiếc áo bào, ngồi bên giường xoa bóp eo cho Tần Thư, rồi nhỏ giọng nói: “Cái thân thể này của nàng thật sự nên mời đại phu tới xem cho kỹ, bình thường đi vài bước cũng thấy mệt, làm chuyện này cũng thấy mệt.”
Tần Thư đá hắn một cái: “Ta thấy chàng mới là người cần gặp đại phu đấy, hành phòng quá độ, cẩn thận chưa già đã yếu.”
Lục Trạch chộp lấy cái bắp chân trắng nõn của nàng: “Thế này mà gọi là quá độ sao? Ta chẳng qua là thương tình nàng thôi đấy.”
Tần Thư nghiêng đầu, sực nhớ ra: “Có phải Tả Dương bọn họ vẫn đang chờ ở Di Viên không? Không được, ta phải dậy…”
Nàng vừa mới ngồi dậy, kéo động đến cơ eo, liền hít một ngụm khí lạnh. Lục Trạch vội vàng đỡ nàng nằm xuống: “Nàng nghỉ ngơi đi, để ta đi gặp họ thay nàng.”
Tần Thư chính có ý đó, nhưng miệng vẫn nói: “Chàng xuất hiện e là không tiện đâu, nếu chàng đi gặp, Thẩm gia nhất định sẽ tưởng đó là ý của chàng.”
Lục Trạch nhéo nàng một cái: “Chẳng phải nàng đang đánh bàn tính đó sao? Nàng cứ yên tâm, ta nhất định sẽ mang tên tiểu tử Thẩm gia kia ‘dụ dỗ’ sang Lữ Tống cho nàng.”
Tần Thư chột dạ cười cười: “Đi sớm về sớm.”
Nàng cảm thấy mệt mỏi rã rời, buông màn xuống rồi dần dần chìm vào giấc ngủ.
Nửa đêm đổ một trận mưa lớn, lúc Lục Trạch trở về thì Tần Thư đang ngủ say. Hắn ngồi bên giường nhìn gương mặt thanh thản khi ngủ của nàng, thầm nghĩ: Thế này cũng tốt, nếu cưỡng cầu nhiều hơn, có lẽ lại mất nhiều hơn được.
Tần Thư tỉnh dậy, trong cơn mơ màng thấy bóng đen trước giường, biết ngay là Lục Trạch: “Sao còn chưa lên ngủ, nửa đêm nửa hôm ngồi đó làm gì?”
Lục Trạch đáp một tiếng, cởi bào ra nằm xuống bên cạnh Tần Thư. Cảm nhận được hương thơm ấm áp từ lòng bàn tay, cảm giác lo sợ được mất càng thêm vây hãm tâm trí. Hắn vòng tay ôm lấy eo Tần Thư, khẽ “ừm” một tiếng, cuối cùng cũng hỏi ra miệng: “Tần Thư, nàng có yêu ta không?”
Hắn vốn là một sĩ đại phu thủ lễ, tình cảm không dễ thốt ra thành lời, hỏi như vậy đã là cực kỳ thất thố rồi.
Tần Thư nhắm mắt “ừm” một tiếng, lấy lệ đáp: “Yêu!”
Lục Trạch thất vọng thở dài: “Lời giả dối!”
Tần Thư lập tức đổi giọng: “Thế thì không yêu.”
Lục Trạch im lặng, bàn tay trên eo nàng dần dần siết chặt. Tần Thư đành phải xoay người lại, mở mắt ra nhìn hắn: “Vậy chàng muốn ta nói thế nào thì mới vừa lòng đây?”
Lục Trạch cũng chẳng rõ rốt cuộc bản thân muốn một câu trả lời như thế nào, chỉ thấy trong lòng không thuận, nghiến răng nói: “Ta muốn nghe lời thật lòng của nàng.”
Tần Thư tựa vào ngực hắn mỉm cười: “Vậy có lẽ phải đợi đến khi Tuần nhi, Hành nhi khôn lớn, chính ta mới có thể biết được chăng?”
Lục Trạch còn muốn nói thêm gì đó, nhưng đã bị đôi tay mềm mại che lấy đôi môi: “Suỵt, đừng nói nữa, hãy nghe tiếng mưa xuân ngoài kia xem.”
Mưa xuân bay lất phất, đọng trên những cành liễu mới nhú mầm non, và cũng thấm đẫm vào lòng Lục Trạch. Hắn ôm chặt Tần Thư vào lòng, lắng nghe tiếng mưa rơi bên ngoài, dần dần tựa như chìm vào cơn say vậy.
_HẾT_