Tiêu Linh có chút lo lắng nhìn Hàn Phong nói rằng:
- Hàn Phong, ngươi làm vậy có phải có chút lỗ mãng hay không?
Nghe được đám người phía dưới nói như vậy, Hàn Phong cười cười đáp rằng:
- Ta đã minh bạch mục đích thực sự của đám người này.
- Mục đích thực sự?
Tiêu Linh kỳ quái hỏi.
Tiêu Vũ thấy Tiêu Linh không giải thích được, liền cười nói:
- Hoàng muội, chắc hẳn ngươi còn chưa biết danh khí của mình trong lòng đám đệ tử tại đế đô này, chắc hẳn không ai không đem ngươi thành nữ thần.
Ngừng một chút, Tiêu Vũ tiếp tục nói:
- Những người này nhất định đã nghe nói ngươi có ý trung nhân, nhưng bọn họ căn bản không có nghe qua danh tiếng của Hàn Phong, trong lòng tự nhiên là rất không phục, nên mới dễ dàng bị xúi giục, tụ tập ở đây.
- Thì tính sao?
Tiêu Linh lại kỳ quái hỏi.
Hàn Phong nhìn phía dưới, thản nhiên nói:
- Vậy phải đánh cho chúng phục, tự nhiên sẽ rời khỏi.