Hàn Lăng Vân ngẩng đầu, ánh mắt chân thành nhìn Sở Dương nói: " giờ phút này, ta chỉ muốn nói với Sở huynh một câu: nếu có một ngày thật sự cùng đường, như vậy, ngươi có thể tới tìm ta. Hoặc là, chúng ta không dám ra mặt trợ giúp ngươi, tiếp nhận ngươi, nhưng âm thầm giúp ngươi thì vẫn được một hai, có lẽ là không thành vấn đề, chỉ cần tại trong phạm vi năng lực của Địa ngục môn, chúng ta sẽ hết sức ủng hộ ngươi, đây là lời hứa của ta
Sở Dương tuyệt đối không ngờ được đối phương sẽ nói ra như vậy nên không khỏi nói: " sao? Hàn huynh đưa ra lời hứa hẹn này quả nhiên là thật vượt quá ngoài ý liệu của ta! "
Hàn Lăng Vân khẽ cười nói: " Địa Ngục Môn chúng ta, chưa bao giờ coi mình là người tốt, càng chẳng thèm để ý ánh mắt thế tục, duy có một điểm chính là tôn kính hảo hán tử. Năm đó Tử Tiêu Thiên Đế Tử Hào như thế, Sở huynh ngươi cũng như thể, có thể vì nữ nhân của mình g**t ch*t Mặc Vân Thiên Thiếu chủ, mặc dù cử động này nhiều ít hơi ngu xuẩn một ít, ở trong mắt chúng ta lại không hổ là nam nhân, đây chính là lý do ta cho Sở huynh 1 lời hứa hẹn, cái này không có chút vớ vẩn nào, hoặc là khiển người ta không tin cả?! "