Đồng thời, Thục Sơn kiếm phái vừa mới đi vào quỹ đạo nên còn có rất nhiều thứ cần chính hắn trông nom. Mặc dù có trận pháp bảo hộ nên hắn không cần lo lắng vấn đề an toàn, nhưng Lăng Tiêu cũng không cho rằng khi mình đi đến Tây đại lục thì có thể chiếm được vật đó!
Một gã thanh niên Ma tộc cũng đã khiến cho Lăng Tiêu cảm thấy kiêng kị rồi, chứ đừng nói tổng cộng có hơn năm mươi gã Ma tộc và hơn hai trăm tên nhân loại Kiếm Tôn! Người tu chân có sự kiêu ngạo của mình, nhưng họ cũng không phải kẻ cuồng vọng!
Trái lại, càng là người tu chân thì họ càng có nhận thức sáng suốt hơn về chính mình!
Lăng Tiêu không cho rằng mình có thực lực quá cao. Thực ra, vận khí của hắn thật sự rất tốt, nhưng đến một lúc nào đó thì không ai có thể bảo đảm vận khí của mình tốt mãi!
Tuy nhiên khi đối mặt với sự thỉnh cầu của huynh đệ thì Lăng Tiêu thật sự không thể thờ ơ được.
Công Tôn Kiếm cũng biết mình thỉnh cầu huynh ấy thì có chút gây khó cho nên hắn cũng không nhiều lời. Nếu Lăng Tiêu thật sự không đáp ứng thì đó cũng là lẽ đương nhiên. Không có bất cứ người nào tự đưa mình vào hiểm cảnh vì người khác.
Qua thật lâu, Lăng Tiêu mới than nhẹ một tiếng, rồi nói:
- Được rồi, ta sẽ đi Tây đại lục. Tuy nhiên... ...
- Tuy nhiên điều gì?
Ánh mắt Công Tôn Kiếm lộ ra vẻ cảm đông tràn trề. Hắn biết, đại ca có thể đáp ứng hắn, hoàn toàn là vì hắn, có huynh đệ như thế thì hắn còn muốn gì nữa?
Lăng Tiêu bỗng nhiên cười nói:
- Tuy nhiên ta nghe nói chi phí thuê thuyền khá cao nên đệ phải trả.
- Không thành vấn đề, tuyệt đối không có vấn đề gì cả!
Công Tôn Kiếm vội vàng đáp ứng luôn mồm, đồng thời trong lòng hắn càng cảm kích Lăng Tiêu nhiều hơn. Hắn biết Lăng Tiêu tuyệt đối không yếu về mặt tiền tài, huynh ấy làm như vậy chẳng qua là không muốn hắn áy náy quá thôi.
Đám người Tống Minh Nguyệt và Diệp tử đều ngẩng đầu nhìn Lăng Tiêu, trông hắn cũng có vẻ vô cùng kiên định. Nếu Lăng Tiêu quyết định ra đi thì các nàng tự nhiên cũng muốn đi cùng với Lăng Tiêu.
- Các nàng đều phải ở nhà, một mình ta đi được rồi!