Triệu Oánh từng là cô giáo của mình, mà mình lại châm chọc nàng như vậy, nếu lỡ như nàng ta và Dương Minh quả thật không có gì? Hơn nữa, Trần Mộng Nghiên cũng thấy rằng, tựa hồ giữa Dương Minh và Triệu Oánh thật sự là không có gì, chẳng lẽ mình thật sự hiểu lầm anh ấy?
Sau khi tỉnh táo lại, Trần Mộng Nghiên quyết định cho Dương Minh một cơ hội giải thích, nếu hắn chịu gọi điện cho mình, vậy thì sẽ cho hắn một cơ hội giải thích!
Chỉ là, thật là đáng tiếc, đợi suốt cả buổi tối, Dương Minh cũng chẳng gọi điện đến. Sáng ngày hôm sau, Trần Mộng Nghiên đã không nhịn được, liền gọi đến nhà Dương Minh.
Gọi vào di động của Dương Minh, Trần Mộng Nghiên vẫn cảm thấy rất mất mặt, dựa vào cái gì chứ, anh chọc em, mà còn bắt em phải chủ động gọi điện cho anh à? Nhưng gọi điện đến nhà Dương Minh, thì có thể lấy cớ là chúc tết cha mẹ Dương Minh!
Hơn nữa, mỗi lần mình gọi điện qua, Dương mẫu đều chủ động tìm Dương Minh lại nói chuyện.
Nghĩ đến đây, Trần Mộng Nghiên liền trực tiếp gọi điện thoại đến nhà Dương Minh, người nghe chính là Dương mẫu, Trần Mộng Nghiên vội vàng nói: "Dì à, con là Trần Mộng Nghiên."
"À, là Mộng Nghiên nha" Dương mẫu nhiệt tình nói: "Sao thế, có chuyện gì không?"
"Không có chuyện gì cả, chỉ là gọi đến để chúc tết dì và chú" Trần Mộng Nghiên đương nhiên không thể nói là gọi để tìm Dương Minh.
"Haha, cảm ơn con, đứa nhỏ này, thật là có lòng. Đại Minh vừa mới đi, con liền sợ hai lão già này tịch mịch, nên gọi điện vấn an phải không?" Dương mẫu cười nói: "Dì thật cao hứng!"
"Cái gì? Dương Minh mới vừa đi? Đi đâu vậy dì?" Trần Mộng Nghiên kì quái hỏi.
"Đại Minh không phải ra nước ngoài bàn chuyện làm ăn sao? Sao thế, con không biết à?" Dương mẫu cũng kì quái hỏi, theo lý thì nếu Dương Minh ra ngoài, Trần Mộng Nghiên không có khả năng là không biết."
"Ra nước ngoài. bàn chuyện làm ăn." Sắc mặt Trần Mộng Nghiên lập tức cứng đờ, vội vả đáp: "Con. con biết chứ. nhưng con tưởng anh ấy không đi."