Phục vụ nhìn thấy có người đến, liền mở nhạc lên, nhất thời trong quán liền vang lên tiếng hát du dương...
"Trọn cuộc đời, anh và em gắn bó trăm năm, nếu như có một người phải ra đi khi mới chín mươi bảy tuổi thì hảy đến trước cầu Nại Hà đợi ba năm...
vai sánh vai, sắt cầm hoà hợp giữa đất trời, tuổi già sống khổ ba năm, trà thô canh đạm vẫn ngọt ngào...
Một chiếc cầu, một u hồn, vừa đi vừa chờ đợi thấm thoát liền ba năm...
đôi tinh hớn hở, gắn bó bên nhau, tâm tâm niệm niệm không mộng thanh thần tiên...
Đá Tam Sinh, duyên tam thế, đời đời kiếp kiếp mãi Luân Hồi..."