Mộng Dục

Chương 34: Chương 34: Trao đổi và điều kiện (5)


Chương trước Chương tiếp

Nơi hạ bộ đang được bàn tay Trịnh Liệt chạm vào nổi lên từng sớ cảm xúc khó tả. Nóng cháy mà tràn đầy khao khát.

"Aa...nóng....Ưm.....nóng quá....khó chịu...aaa......" Lâm Vĩnh Túc vặn vẹo mông, bàn tay càng x** n*n b** ng*c mãnh liệt hơn: "ân....cho tôi...cho tôi....tôi muốn...."

Lâm Vĩnh Túc khe khẽ nói, như có như không mở mắt ra, đưa ánh mắt tràn đầy sương mù d*c v*ng nhìn Trịnh Liệt.

Một tay Trịnh Liệt??thong thả v**t v* mặt cô, còn cái tay đang đặt nơi u cốc vẫn như có như không vờn lấy nơi yếu ớt mẫn cảm nhất của cô, nhấn một cái.

“Ngô…” Cảm giác được cô kháng cự kẹp chặt hai chân lui về sau, bàn tay vốn đang v**t v* mặt cô kia cường ngạnh nhưng cũng không mất đi ôn nhu đè gáy cô lại, tay kia thì dùng sức hơn nhấn thật mạnh lên viên trân châu, sau đó trực tiếp x** n*n viên trân châu cứng rắn đứng thẳng bên trong, ngón tay cái mềm nhẹ v**t v* nó, ngón giữa chậm rãi ở cửa h** h***t khẽ vuốt qua lại, khiêu khích d*c v*ng của cô bộc phát ra ngoài.

Chưa bao giờ bị âu yếm như thế, lại còn bị Trịnh Liệt đổ xuân dược loại cực mạnh vào người, cô làm sao có thể chống lại khiêu khích như vậy, người đàn ông ngang tàn trước mặt cũng không thể kiềm chế được bản thân nữa mà đè n*m c*n tráng kiện của hắn lên miệng h** h***t ướt át nóng rực của cô, ma sát làm cho thân thể cô nóng lên, khí nóng dồn dập, kh*** c*m càng ngày càng tăng vọt.

Lâm Vĩnh Túc??có cảm giác cô sắp nổi điên rồi, cô vốn đâu phải là người như thế này , nhưng mà cô lại không thể khống chế được chính mình, d*c v*ng xa lạ mà lại điên cuồng, làm cho cô bắt đầu đón ý hùa với hắn, đón ý hùa với người đàn ông chiếm đoạt thân thể của mình, đón ý hùa với người đã trực tiếp lấy đi mạng sống của??bố cô, đón ý hùa với người mà vốn dĩ cô nên trốn tránh thật xa.

Trong cơ thể đột nhiên có một ngón tay nhập vào làm cho Lâm Vĩnh Túc??mạnh mẽ ngẩng đầu lên, trong khóe mắt dính nước mắt trong suốt, cô không biết bộ dạng hiện tại của mình có bao nhiêu hấp dẫn, chỉ biết không ngừng r*n r*, theo mỗi lần ngón tay trườn vào, cô có cảm giác như mình sắp chết.

“Liệt! Ô ── , nhanh ..nhanh hơn một chút…” Trời ạ! cô thật thoải mái, lại thật khó chịu, không thể khống chế được cảm giác muốn b*n r* goài, ngón tay kia không biết va chạm vào điểm nào trong vách tường của cô, chính là hung hăng nhấn một cái, liền làm cho cô vứt bỏ toàn bộ rụt rè, e lệ, thầm nghĩ không ngừng rơi xuống, rơi xuống, trụy lạc trong vực sâu d*c v*ng đen tối.

Ánh mắt u ám nhìn gương mặt thanh thuần trong tay mình bây giờ tràn ngập xuân triều, Trịnh Liệt tà tứ cong lên khóe môi, lại nhập vào hai ngón tay, bay nhanh trong hoa kính co rúm, cảm nhận được nh*c b*ch non mềm của cô một trận lại một trận co rút đè ép ngón tay hắn, hắn một bên ấn lên viên trân châu cứng rắn, một bên để lên điểm cứng rắn nổi lên ở sâu trong vách hang kia, mạnh mẽ đè xuống ──

“A! A a a…” Lâm Vĩnh Túc cuối cùng cũng nhịn không được khóc rống thất thanh, ở trong cực hạn cao trào cô dường như thấy được có hàng ngàn bông pháo hoa bắn lên trong đầu mình, bàn tay người đàn ông dịu dàng m*n tr*n mái tóc dài của cô, giống như cha cô trước đây vẫn v**t v* đầu cô như thế, ôn nhu mà lại tinh tế.

“Cô có nhớ người cha hiền từ hết lòng vì gia đình của mình không? Có nhớ người mẹ uy nghi nhưng không kém phần quyến rũ của mình không? Một gia đình thật hạnh phúc…” âm thanh trầm thấp như đang thôi miên, mê hoặc tâm trí cô, trong mông lung cô dường như nhìn thấy được mái ấm kia, khi đó cô vẫn là tiểu công chúa rất hạnh phúc, cô thích nhất mặt váy lụa trắng , cùng bố mẹ đi dạo ở trong vườn hoa tung tăng vui đùa.

“Ân…” Mơ hồ đáp lại câu hỏi của hắn, Lâm Vĩnh Túc không nhìn thấy được , ánh mắt người đàn ông vốn đang tràn ngập t*nh d*c dần dần u ám lại, trở nên lạnh lẽo.?

Cũng không báo trước, Trịnh Liệt dùng sức thật mạnh, chỉ nghe một tiếng da thịt va chạm nhau vang lên thật lớn, cả côn th*t đã ngập trong h** h***t. Hoa??huyệt như cái miêng đói khát, m*t thật chặt lấy n*m c*n của Trịnh Liệt như không cho hắn rút ra vậy.

Lúc này, Lâm Vĩnh Túc còn không kịp hét lên tiếng, chỉ biết mở lớn mắt, há miệng thật lớn, như để giải tỏa cơn kh*** c*m điên cuồng đang xông lên bộ não của cô.

“Bảo bối, không thích tôi làm vậy sao?” hắn hôn nhẹ lên cái cổ bóng loáng của cô, động tác ấy vô cùng ôn nhu đến ngay cả Trịnh Liệt??cũng không nhận ra, “Em có cảm thấy không, nó đang cùng tôi kết hợp…”

“Ân…” Lâm Vĩnh Túc??mị nhãn như tơ, khó nhịn vặn vẹo thân thể, thân thể bị hắn dạy dỗ vô cùng mẫn cảm dễ dàng bị trêu chọc nổi lên phản ứng, chân cô không tự chủ được mở rộng ra, để dễ dàng cho hắn tiến vào.

Đúng là tiểu yêu tinh, cô chủ động làm cho Trịnh Liệt q** đ** đang nằm bên trong cơ thể cô nhất thời lại trướng lớn vài phần, trượt ra rồi lại mãnh liệt va chạm, vừa lòng nghe thấy cô r*n r*, Trịnh Liệt hôn trụ môi cô, bàn tay vươn ra phía sau x** n*n cặp mông mềm mại, ngón tay thô ráp lại luồn ra trước v**t v* viên trân châu cứng lên.

“Em muốn tôi không động đến công ty của ông ta đúng không? Vậy tôi có điều kiện.” hắn thở hổn hển cố nén lại d*c v*ng muốn ở trong cơ thể cô tàn sát bừa bãi, Trịnh Liệt cúi đầu ngậm lấy nhũ phong đỏ hồng đang đứng thẳng, phía dưới mãnh liệt rút ra chọc vào.

Trong đầu Lâm Vĩnh Túc bây??giờ đang vô cùng bấn loạn, lại còn nhắc đến bố cô làm cô càng thêm không tự chủ được mà vô thức giật mình, mới nhớ tới mục đích tới đây của mình.

Phải, là cô tới để xin hắn tha cho công ty của bố cô, là cô tới để lấy thân thể ra trao đổi cho công ty của ông được an toàn. Đã là ông thì dù là bất cứ chuyện gì, cô cũng sẽ không ngần ngại.

“Tôi...ân....Đồng ý với tất cả mọi điều kiện. Chỉ cần...Á...anh đừng động tới Lâm Noãn, thì...ưm... tôi tình nguyện..ân...làm trâu làm ngựa...aaaa....” cô bị hắn làm cả người như nhũn ra, toàn bộ thân thể mềm xuống thành một bãi x**n th**.

“A!”

“Kêu to thêm một chút, tôi thích nghe tiếng kêu của em.” Hắn khàn khàn nói, tay vịn chặt thắt lưng cô, người đàn ông không hề đè nén d*c v*ng của chính mình, k** r*n đem cô đỉnh loạn, n*m c*n tráng kiện cùng với d*m d*ch phát ra tiếng nước chảy dâm mỹ .

Cô thật chặt , vừa nóng vừa mềm , làm cho hắn rốt cuộc cũng không thể nào tiếp tục dịu dàng, h* th*n không ngừng hướng nơi sâu nhất mà xâm nhập, mỗi lần xâm nhập đều dường như đem hết sức lực mà đâm vào, dùng toàn lực nhập vào chỗ sâu nhất, làm cho cô yêu kiều r*n r* không ngừng.

“Á… Liệt…á...” cô thất thần gọi tên của hắn.

“Được. Lời nói của em đã được tôi ghi âm lại, em đừng quên, từ bây giờ tôi nói gì em cũng phải nghe.” Trịnh Liệt nói xong, đem hai chân cô đặt trên vai, cuồng dã tiến lên, cảm giác được hoa tâm cô đột nhiên co rút m*t chặt lấy hắn, không khỏi thích thú đến toàn thân đều run lên.

“sướng...aaa....nữa....aaa...” khóe mắt Lâm Vĩnh Túc ẩm ướt, tay s* s**ng lung tung , giống như muốn bám víu vào cái gì, cô đang muốn suy nghĩ một chút hắn vừa nói cái gì thì lại bị hắn va chạm làm cho đầu óc trống rỗng.

Động tác Trịnh Liệt hơi ngừng lại một chút, ánh mắt nhìn??vào khuôn mặt không còn đủ phân biệt trời trăng của Lâm Vĩnh Túc khẽ khép hờ hai mắt, sau đó dốc toàn lực, đâm thật mạnh mấy chục cái liên tiếp. Hắn đâm vào rút ra điên cuồng như dã thú đ*ng d*c. khiến Lâm Vĩnh Túc khóc thét: "Áaaaaa...... KHông...AAAAA....chết...chết mất...ưm...tôi ra...ra.... AAAAAAAA....."

Lâm Vĩnh Túc thét lớn một tiếng, cũng là lúc Trịnh Liệt gầm lên một tiếng thật lớn, liền sau đó một dòng t*nh d*ch nóng ấm, thật nhiều đổ vào trong h** h***t của Lâm Vĩnh Túc.?



Loading...