Tần Kham lúc này thực sự không định lừa người, hắn quả thật muốn làm cách buôn bán nghiêm túc với Chu Hậu Chiếu và Từ Bằng Cử, đương nhiên, trừ phương thức gom góp tài chính có chút không được phúc hậu.
"Điện hạ, tiểu công gia, chúng ta thương lượng một chút về chi tiết mở siêu thị nhé?"
Chu Hậu Chiếu và Từ Bằng Cử mặc áo đơn đứng trong nhà, tức giận đến muốn chửi mẹ nó.
"Là ta sơ sót, nhị vị mặc quần áo vào đi, nhớ kỹ, thứ các ngươi mặc hiện tại đều là vốn ta bỏ ra, có thể coi là phần của ta."
Hai người: "..."
Khi đi thì áo lông mũ lớn, ở trong Tần phủ không được bao lâu thì thua tới sạch trơn, quần áo mặc trên người cũng thuộc quyền sở hữu của người khác, Chu Hậu Chiếu và Từ Bằng Cử cảm thấy cả người không được tự nhiên, giống như trong quần áo bỗng nhiên có thêm mấy con rận vậy, không ngừng uốn éo người.
Chương trình Siêu thị rất đơn giản, ở thời đại này chưa từng xuất hiện thứ này, Tần Kham có quyền giải thích cuối cùng tất cả.