"Thần không dám!" Mạc Kỳ Minh khẽ nâng mắt, cùng Mạc Kỳ Hàn nhìn nhau, lại nhìn Lăng Tuyết Mạn, cúi đầu nói: "Hoàng thượng tài năng xuất chúng, bận bịu đại sự trong thiên hạ, tấm lòng lại mênh mông bao dung, thần nghĩ rằng, không cần so đo cùng một nha đầu không nên thân như Lăng Tuyết Mạn!"
"Ha ha, Tam ca thật tâng bốc trẫm rồi!" Mạc Kỳ Hàn cười, "Hãy bình thân!"
"Tạ Hoàng thượng!"
Mạc Kỳ Hàn liếc mắt qua, lãnh đạm nói: "Lăng Tuyết Mạn, còn không tạ ơn phò mã cùng Tam Vương gia?"
"Ai cần bọn họ quản ta!"
Lăng Tuyết Mạn lại đột nhiên dậm chân, hét lên một câu, sau đó xoay người chạy đi!