Mạc Kỳ Hàn nâng cao giọng, ánh mắt lóe lóe, chậm rãi hỏi: "Lòng nàng, không ở trên người Nhị Vương gia?"
"…"
Lăng Tuyết Mạn không nói gì.
"Trả lời ta. Ở đâu?" Mạc Kỳ Hàn ép hỏi.
"Ây da, không biết, ngươi phiền chết, dù sao không ở trên người Dục Dục, ngươi hài lòng chưa? Ta muốn cùng Dục Dục chơi đùa, ngươi đoạt bạc của ta, hại ta mời khách không có tiền rất mất mặt, hại Dục Dục giễu cợt ta là thần giữ của, thật là!" Lăng Tuyết Mạn nói đến phần sau, tức giận vặn chặt đầu Mạc Kỳ Hàn, cắn cái mũi cao thẳng của hắn, nghe hắn thét lớn một tiếng, mới hài lòng nới ra, đắc ý hả hê nói: "Lại cho ta một ngàn lượng, nếu không ta cắn ngươi."
"Vật nhỏ, nàng có biết tám chữ "được một tấc lại muốn tiến một thước" viết như thế nào không?" Mạc Kỳ Hàn cắn chặt khớp hàm.