Muốn tìm một người trong một nơi có năm sáu ngàn người rất khó khăn, hơn nữa người này lại di động khắp nơi, giống như bóng ma, làm cho người ta càng không thể phát hiện ra được.
Mà Lý Nguyệt không phiền não về điều này, nàng chỉ có một người, nàng không cần quan tâm đối phương là ai, nàng chỉ lo giết người là được, như vậy càng làm cục diện trở nên kỳ quái.
Rõ ràng là năm ngàn người đối phó một người, nhưng lại bị một người nắm mũi dắt đi, hoàn toàn không có năng lực phòng thủ.
Nếu như còn tiếp tục như vậy, đội quân Sói Xám sẽ bất lợi, bọn họ phải nghĩ ra biện pháp, nghĩ biện pháp lật ngược thế cục, làm cho Lý Nguyệt không thể tiếp tục đồ sát huynh đệ của mình được.
- Bày trận, phân tán!