Trở lại chuyện chính, nói về trình độ xa hoa của Bảo Nguyệt Lâu này tuyệt đối được cho là nhất lưu trên đại lục, cho dù là người khó tính đến đâu đi nữa cũng sẽ cảm thấy nơi này rất tốt.
Nhưng mà, làm một tục nhân, Diệp Lãng lại cảm thấy vẫn chưa đủ, hắn cảm thấy nơi này vẫn còn chưa đủ tục khí.
"Tiểu Hắc, đây là lữ điếm tửu lâu mà ngươi nói là người thấy tốt nhất từ trước đến nay? Nói cái gì mà xanh vàng rực rỡ, nói cái gì mà khí phái tuyệt đỉnh, thật sự làm người ta thất vọng a". Diệp Lãng có chút thất vọng nhìn Bảo Nguyệt Lâu, có lẽ hy vọng càng lớn thất vọng càng lớn. Nếu không phải Ái Đức Hoa nói làm hắn hy vọng thì có lẽ hắn sẽ không cảm thấy thất vọng như vậy.