"Đi tìm chết đi, ta nhất định sẽ rất nhanh khôi phục". Lãnh Huyết Ngũ đá một cước vào cổ Diệp Lãng, loại nói gở như hắn phải nghiêm trị.
"Không có, ta nói thật mà, nguơi nhỏ đi vào ngày thứ ba của ta, nhưng ta bắt đầu lớn lâu như vậy, ngươi lại không có chút động tĩnh gì, thoạt nhìn, tình huống ngươi rất là khó nói". Diệp Lãng còn nghiêm túc nói.
Lãnh Huyết Ngũ trầm mặc, kỳ thật nàng cũng nghĩ đến điều này, cũng có chút lo lắng nên vẫn không dám hỏi chuyện này, mà khi Diệp Lãng nhắc tới làm nàng càng thêm lo lắng hơn.
"Ha ha, nha đầu ngốc, ai bảo lại đá ta". Diệp Lãng cười ha ha, "Ta cho ngươi biết, ta đã sớm bị chuyện này không biết bao nhiêu lần rồi nên mới khôi phục nhanh hơn một chút, ngươi thì khác, ngươi là lần đầu tiên".
Lãnh Huyết Ngũ ngẩn ngơ, sau đó khuôn mặt nhỏ nhắn bắt đầu bốc hỏa.