"Không quản như thế nào nàng là Tiểu Hào muội muội cũng tựu là muội muội của chúng ta từ hiện tại bắt đầu ta không thể tái làm cho nàng chịu một chút thương tổn." Trần Thiên Minh vừa nghĩ tới Tiểu Hào tim của hắn tựu đau một lần ai Tiểu Hào ta sẽ cả đời đương muội muội của ngươi là muội muội của ta đối đãi không cho nàng chịu nửa điểm ủy khuất.
"Hảo Lão đại ngươi như thế nào nói chúng ta tựu như thế nào làm ai nếu Tiểu Hào bây giờ còn đang lời nói đã theo chúng ta hưởng phúc." Lâm Quốc nhớ tới khi đó mọi người cùng nhau xuất sinh nhập tử đặc biệt không có nhận biết Trần Thiên Minh thời điểm bọn họ đều là trải qua vết đao ngày thả cuộc sống không tin tức.
Trần Thiên Minh không nói gì hắn chỉ là nhìn ngoài cửa sổ thời gian nếu như có thể đảo lưu hắn tuyệt đối sẽ không để tiểu p hào m tử g tại Thái Đông Phong trên tay. Bất quá khi lúc võ công của bọn hắn không mạnh cho nên nếu muốn các huynh đệ không có chuyện chỉ có không ngừng mà luyện hảo võ công của mình mới là chính đạo.