"Này, bác sĩ, anh cũng đừng nhìn tôi như vậy, tôi là nam nhân anh cũng là nam, anh nhìn tôi bằng ánh mắt đó hình như là không tốt đâu, anh nhanh băng bó vết thương cho tôi đi!" Trần Thiên Minh vừa cười vừa nói với bác sĩ kia.
Xem ra, bác sĩ này bị thủ pháp điểm huyệt cầm máu của mình làm kinh ngạc ngây người rồi.
"Vâng, vâng." Nam bác sĩ thấy minh thất thố như vậy, anh ta vội vàng lấy băng gạc băng bó tay cho Trần Thiên Minh.
Trần Thiên Minh cũng giải ma huyệt của mình, sau đó nhẹ nhàng vung tay cảm thấy tốt hơn nhiều rồi, xem ra, độc kia cũng không thương tổn được
mình.
"Tiên sinh, anh mới rồi cầm máu gọi là gì vậy?" Bác sĩ hâm một hỏi Trần Thiên Minh.
"Tôi dùng chính là thủ pháp điểm huyệt từ xưa của Z quốc chúng ta, tôi mới rồi vừa điểm ma huyệt và huyệt cầm máu. Chẳng qua, bác sĩ nè, anh đừng nói cho người khác, nếu anh nói, tôi không khách khí với anh đâu."
Trần Thiên Minh cố ý ra vẻ hung tợn nói với bác sĩ. Hiện giờ thêm một chuyện không bằng ít đi một chuyện.
"Yên tâm, không đâu, tôi nhất định không nói." Bác sĩ vội vàng lắc đầu, nói.