Thứ nhất, Vương Tiểu Thạch vốn có thể g**t ch*t bốn kẻ tấn công này, nhưng hắn lại không giết. Nếu như không phải muốn tỏ ra yếu kém, khiến người ta xem thường, vậy thì chắc chắn là cố ý ban ơn, muốn lôi kéo thuộc hạ cũ trong bang.
Thứ hai, đá của Vương Tiểu Thạch vốn đã danh chấn giang hồ, nhưng hiện giờ nhìn hắn tiện tay thi triển, hóa ra đã luyện thành cảnh giới “đá không đá”, điều này trong võ lâm vẫn chưa ai biết. Đối phó với bốn nhân vật nhỏ không đáng kể, Vương Tiểu Thạch lại lộ ra quân bài sát thủ của mình, điều này đúng là bất trí. Xem ra, Vương Tiểu Thạch tuyệt đối không thể coi là một nhân vật kiêu hùng.
Thứ ba, Nguyên Thập Tam Hạn thật sự đã truyền “Thương Tâm tiễn quyết” cho Vương Tiểu Thạch. Vương Tiểu Thạch phát ra “vật trống”, nhưng Tôn Ngư vẫn có thể phân biệt được rõ ràng “thạch kình” và “tiễn khí”. Hắn tự nhận võ công của mình không phải quá cao, nhưng năng lực làm việc lại giỏi hơn so với võ công, mà năng lực quan sát lại hơn xa thủ đoạn làm việc.
Thứ tư, Vương Tiểu Thạch dùng tay không phát ra “tên” và “đá” đã khiến người ta lóa mắt, nhưng điểm lợi hại nhất không phải ở đó. Trong nháy mắt khi nhón tay thi triển “kình tiễn” và “khí thạch”, hắn đã buông binh khí trong tay ra, nhưng đao kiếm của hắn vẫn giao đấu mấy chiêu với binh khí của Trần Bì và Mã Khắc Bạch. Người không để ý còn cho rằng đao kiếm vẫn đang ở trong tay Vương Tiểu Thạch, nhưng nếu đao kiếm vẫn còn trong tay, Vương Tiểu Thạch cũng không có biện pháp b*n r* “kình tiễn” và “khí thạch”.
Chẳng lẽ Vương Tiểu Thạch đã luyện đao pháp và kiếm thuật đến cảnh giới “tâm ngự”?
Thứ năm, nếu thật sự như vậy thì có đánh tiếp cũng vô ích, chiến tiếp càng vô nghĩa, không bằng lập tức tiến hành bước thứ hai của kế hoạch. Cho nên hắn mới bảo mọi người dừng tay.
Thứ sáu, mặc dù giao chiến rất ngắn ngủi, nhưng hắn đã nhìn ra được mấy chuyện.