Lâm Dạ Hỏa cầm kiếm, cũng không thấy hắn ngăn trở, chỉ lui về phía sau, tay trái vung lên... Nội lực Vô Phong chưởng trong không trung hình thành một cái lỗ gần như có thể thấy được, Vô Sa đại sư hơi nhướn mi...
Theo động tác của Lâm Dạ Hỏa, đám ám khí như có một sức mạnh cường đại nào đó chế ngự, tụ lại một chỗ với nhau, rồi di chuyển theo quỹ đạo tròn... Cuối cùng bị ép thành một quả cầu tròn, lạch cạch một tiếng, rơi xuống đất. Quả cầu độc màu lam nọ lốc cốc lăn về bên chân Hồng Đầu đà, giống như một con quay, cứ không những xoay tròn. Mà nhìn kỹ thì, quả cầu đó cũng không chạm đất, nhưng phía dưới nền đất nơi nó xoay tròn, cũng xuất hiện một hố nhỏ, trong hố, cát đá ?Sàn sạt? rung động rồi bay ra phía ngoài, ngược hướng với chuyển động của quả cầu, mặt đất rất nhanh chóng xuất hiện thêm vài đụn cát, một trận gió đảo qua...
Lâm Dạ Hỏa khoát tay, Phá Thiên kiếm trong không trung chậm rãi xẹt qua một độ cung... Tốc độ thật chậm, không biết có phải do ảo giác không, bầu trời nơi Phá Thiên kiếm vừa xẹt qua, như trang giấy bị cắt xẹt, lỗi giác trong nháy mắt.
Trâu Lương hơi nhíu mày, ?Cái này...?
Vô Sa đại sư ở bên cạnh hắn, cười cười, ?Đao của ngươi và kiếm của hắn vốn là một đôi, cách dùng cũng không sai biệt lắm.?
Trâu Lương nhìn Vô Sa đại sư, không ai dạy hắn nhiều công phu ảo diệu, công phu của hắn là tự mình đi đánh nhau mà có.
Vô Sa đại sư hơi cười cười, ?Phật hiệu vô biên, võ học cũng vô biên, nhưng vô luận võ công thế nào, binh khí ra sao, đều là dùng để giết người. Động võ tức là động sát tâm, vì sao lại động sát tâm? Nếu như giết người là để cứu người, như vậy sát nghiệt là vì cứu thục sinh linh. Người luyện võ, thắng thua chỉ là thứ yếu, trì bạo, mới là lý do duy nhất.?
Hồng Đầu đà thấy đánh lén không được, hai tay từ bên hông rút ra hai thanh chủy thủ, phi về phía Lâm Dạ Hỏa.