Hơn phân nửa người ở Qua quý phủ đều đã nghỉ ngơi, lão tướng quân cũng ngủ, Tướng quân phu nhân thì chưa, lão thái thái khoác kiện áo choàng, đang ngồi ở phòng khách.
Triển Chiêu và mọi người hơi cảm thấy ngượng ngùng, lão nhân gia đã cả một bó tuổi mà hơn nửa đêm chưa đi ngủ để giúp tra án. Bất quá lão thái thái trông rất có tinh thần, nhìn Triển Chiêu lại nhìn Bạch Ngọc Đường, lúc nhìn mọi người lại nhìn rất gần, thế nhưng vẫn bị nhầm giữa Triển Chiêu và Bạch Ngọc Đường.
Mọi người yên lặng nhìn Qua Thanh, ý là ? nãi nãi ngươi hình như nhãn thần không được tốt lắm a.
Qua Thanh nhún vai ? cho nên nàng nói thấy ai gia gia ta cũng không tin đó.
Triển Chiêu đỡ trán, lúc tới còn mang kỳ vọng rất lớn, bây giờ chắc giảm hơn phân nửa rồi.
Qua Thanh giục nãi nãi nhanh đi ngủ, chuyện còn lại để hắn đưa nhóm Triển Chiêu đi là được, lão thái thái còn rất không vui không vui, bất quá về sau được nhóm nha hoàn dỗ đi.
Qua nãi nãi xuất môn vừa lúc chạm mặt Ngô Nhất Hoạ, liền híp mắt nhìn chằm chằm Bệnh thư sinh, lúc sắp dán mắt vào người hắn mới nói, ?Quen mắt thế a...?
Long Kiều Quảng trêu ghẹo, ?Đây là Công Tôn tiên sinh.?
?Thật không?? Qua nãi nãi nghiêng đầu đánh giá Ngô Nhất Hoạ, ?Sao khang khác ??
Ngô Nhất Hoạ cũng nhìn nàng một lúc, cuối cùng khẽ cười.
Qua nãi nãi liền ngây người, sau đó ?Ai nha? một tiếng, vội chạy ra ngoài, luôn miệng hô, ?Ông ơi! Ông ơi!?
Mọi người cũng không biết xảy ra chuyện gì.
Qua Thanh vội bảo đám nha hoàn đuổi theo, đừng để bị ngã.
Tạm thời không đề cập đến Qua nãi nãi đột nhiên kích động, mọi người đi theo Qua Thanh tới hậu viện.
Long Kiều Quảng hứng thú nói với Qua Thanh, ?Đã lâu không gặp, Qua nãi nãi vẫn có tinh thần như vậy a.?
Qua Thanh cũng lắc đầu, ?Bị gia gia ta làm hư.?