Bọn Bạch Ngọc Đường đứng gần quan chiến lặng lẽ trao đổi ánh mắt với nhau – Mặc kệ Binh Mậu này có lai lịch gì đi chẳng nữa thì chắc chắn hắn cũng đã giết rất nhiều người rồi. Ánh mắt này không phải hạng nhân vật bé nhỏ nào đó trên giang hồ có thể có được. Triệu Phổ không khỏi nghi ngờ thân phận thực sự của người này… Người này từ đâu đến? Lại có loại ánh mắt chỉ có những kẻ chiếm giết một cách mù quáng trên giang hồ mới có như vậy. Hiện nay thiên hạ thái bình, mà tuổi tác hắn nhìn qua cũng không có vẻ lớn lắm… Tình hình này là sao?
Lâm Dạ Hỏa sờ cằm, nói với Trâu Lương đã nhảy lên thành tường quan chiến: “Hình như mắt hắn có vấn đề.”
Bạch Ngọc Đường có thị khả năng quan sát cực kỳ tốt đã thấy được người này có cặp mắt trọng đồng, hai đồng tử trong mắt như xếp chồng lên nhau, nhìn qua rất quái dị. Cặp mắt của hắn có một khả năng thôi miên nhất định, theo nội lực của hắn, có thể hắn sẽ sử dụng trọng đồng của mình để tạo ra ảo giác, lúc đối chiến với hắn nhất định phải cẩn thận.
Lúc Triển Chiêu cầm lấy chuôi kiếm, đồng thời liếc thấy cặp mắt của hắn, khẽ mỉm cười.
Binh Mậu và Triển Chiêu quan sát nhau một lúc, liền lạnh lùng nói: “Qủa nhiên, ngươi không sợ cái này.”
“Nói về Song Sinh Kiếm.” Triển Chiêu đột nhiên mở miệng: “Là được tạo thành từ những thanh đao đã chém giết trên chiến trường, thuộc loại binh khí có sát khí quá nặng. Hơn nữa, dùng nội lực của người để tạo ra ảo giác, khiến người ta có cảm giác sợ hãi.”
Binh Mậu nhìn kiếm của mình một chút, thản nhiên gật đầu: “Binh khí bình thường chỉ cần đụng phải Song Sinh Kiếm thì lập tức sẽ thấy cảnh luyện ngục, bình thường là chưa cần động thủ thì đối phương đã chết rồi… Nhưng mà đối với hậu nhân của Ma đầu như ngươi, quả nhiên là vô dụng.”
Mọi người yên lặng nhìn nhau một cái – Những lời này chẳng qua là chỉ tang mạ hòe ám chỉ Ân Hậu đây mà. Binh Mậu bắt đầu phản kích à?