Nam Cung nhìn Triệu Trinh một chút, lại nhìn món đồ trên bàn: “Hoàng thượng tự mình quyết định.”
Triệu Trinh giương mắt nhìn hắn: “Cho Trẫm một ý kiến đi.”
Nam Cung khó xử: “Thần… không tinh thông đạo này.”
Triệu Trinh bất mãn: “Làm thần tử phải biết chia sẻ lo nghĩ với Trẫm!”
Nam Cung á khẩu, nhìn hai cái váy nhỏ sặc sỡ trên Long Án, không hiểu sao lại cảm thấy bất lực thế chứ.
Triệu Trinh cầm mỗi tay một cái lên xem. Một cái váy lụa mỏng màu đỏ, tay nghề rất khá, màu đỏ tiêm nhiễm, phần eo còn có mạng ren, mềm mại mà phiêu dật. Cái còn lại bằng thổ cẩm màu vàng nhạt, đường thêu trác tuyệt, nhìn rất quý phái trang nhã, nhìn khá giống trang phục của nam, cực kỳ tuấn tú.
Triệu Trinh cầm hai cái váy nhỏ mà vô cùng do dự: “Tối nay Hương Hương muốn múa điệu mới học cho Trẫm xem, mặc bộ nào múa mới đẹp đây?”
Nam Cung Kỷ chỉ biết đỡ trán.
Triệu Trinh cầm váy mà đi đi lại lại trong thư phòng: “Cái màu đỏ nhìn dịu dàng tinh tế hơn một chút, nhưng mà Trẫm lại thích cái màu xanh nhạt này, nhìn rất khí chất…”
Nam Cung nhìn ánh mặt trời ấm áp buổi chiều hôm cùng mấy loài chim nhỏ bên ngoài cửa sổ, lần đầu tiên hắn cảm thấy được, có thể Hoàng thượng đã quá rảnh rỗi thật rồi.
Triệu Trinh còn đang khó khăn thì có một thị vệ chạy vào bẩm báo: “Hoàng thượng, Đạt Đán đến.”
Triệu Trinh gật đầu, ý bảo mời vào.
Nhưng mà thị vệ lại do dự, nhìn Nam Cung Kỷ một chút, nói: “Mấy tùy tùng theo bên cạnh Đạt Đán, mặc dù đã nộp đao nhưng không chịu cho soát người.”
Nam Cung khẽ cau mày.
Triệu Trinh cũng không vấn đề gì, xua tay: “Bỏ đi, cứ mời vào.”
Nam Cung cau mày: “Hoàng thượng, không đúng phép tắc, cứ tạm thời để tùy tùng chờ bên ngoài đã.”
Thị vệ kia cũng nói: “Thuộc hạ cũng nói thế, nhưng mà nhìn mấy thị vệ kia cứ như sợ chúng ta làm hại Đạt Đán vậy, vô cùng hung dữ…”
Triệu Trinh nhẹ nhàng gật đầu, ý bảo – Không sao, cứ cho vào đi.