Bạch Ngọc Đường đi đến khúc quanh hành lang, người thần bí kia mặc một chiếc áo trùm màu xanh xám, che mất hơn nửa khuôn mặt mình, đứng ở một góc…
Bạch Ngọc Đường vẫn nghi ngờ đầy bụng, nhưng vì Thiên Tôn và Ân Hậu đều rất khẳng định người là bạn chứ không phải địch, cho nên hắn cũng rất yên tâm mà đi đến. Đồng thời, trong lòng Ngũ gia cũng hơi hỗn loạn một chút – Nếu như Lục Lăng Nhi đúng là con gái ruột của Liễu Hàn Tinh, nói vậy thì, liệu người có phải là hậu nhân của “Tộc Băng Ngư” đã tuyệt diệt không đây? Điện Băng Nhận của tộc Băng Ngư và cung Hải Long của tộc Hải Long đều ở cùng một chỗ, nếu người dẫn đường chính là Băng Ngư và Hải Long…. Vậy chẳng phải là chỉ cần có Phong cô cô và Yêu Yêu là có thể vào rồi sao?
Lúc còn đang suy nghĩ mông lung, Bạch Ngọc Đường đã đi đến trước mặt người nọ rồi.
Đối phương vẫn cúi thấp đầu, nhưng mà thân hình lại cao lớn khác thường, càng đến gần càng thấy rõ ràng hơn. Bạch Ngọc Đường cũng rất cao, nhưng mà vóc dáng người này lại rất khôi ngô… Nhưng nếu như nói khổ người hắn khôi ngô? Hình như cũng không phải, bỏ qua lớp áo trùm rộng lớn, cũng có thể cảm nhận được dáng người hắn cũng không khác mấy so với người thường, chẳng lẽ đi cà kheo à?
Bạch Ngọc Đường vô thức nhìn dưới lớp áo choàng một cái… Nhưng mà điều khiến hắn thất vọng chính là, áo choàng trùm kín tận mặt đất cho nên không thể nhìn được chân người kia… hoặc nên nói là… đuôi?
Bạch Ngọc Đường dừng bước, đưa tay nhẹ nhàng kéo mũ trùm người kia xuống khỏi đầu…. sau đó, Ngũ gia sững sờ tại chỗ.