Gia Cát Âm dẫn theo mọi người đến đại đường chuyên dùng để nghị sự của Hỏa Phụng Đường, mọi người vừa vào cửa một con chó săn to tướng đã chạy từ sau bình phong ra lao thẳng vào Trâu Lương.
Vẻ mặt nghiêm túc của Trâu Lương cuối cùng cũng nộ ra chút tươi cười, ngồi xổm xuống vỗ đầu chó kia, sờ lớp lông dày của nó.
Bạch Ngọc Đường và Triển Chiêu ngẩng đầu nhìn, thấy Lâm Dạ Hỏa đang chậm rãi đi đến. Mới không gặp mấy ngày nên Lâm Dạ Hỏa cũng không thay đổi nhiều lắm, chỉ có sắc mặt có vẻ tốt hơn lúc chia tay nhiều.
Trâu Lương ngẩng đầu, đối mặt với Lâm Dạ Hỏa.
Triển Chiêu và Bạch Ngọc Đường tò mò nhìn hai người, vô cùng mong chờ xem hai người này sẽ làm thế nào để tránh xấu hổ sau một thời gian không gặp mặt nhau.
“Khụ khụ.”
Giằng co một lúc, Gia Cát Âm nhẹ nhàng ho khan một tiếng, có ý nhắc nhở – Chủ động chút!
Cho nên, Trâu Lương liền nói với Lâm Dạ Hỏa: “Béo!”
***
Mọi người lặng lẽ đỡ trán, quả nhiên, Lâm Dạ Hỏa chỉ ngơ ngẩn một lát rồi lập tức xổ mao, nhảy bổ lên người Trâu Lương: “Tên Câm chết tiết! Ngươi nói ai béo!”
***
Gia Cát Âm bất đắc dĩ nhìn Trâu Lương “đánh nhau” với Lâm Dạ Hỏa, thở dài.
Câm thì vẫy đuôi nhìn hai người cuối cùng cũng “vui vẻ như thường”, nó cũng rất vui.
Đánh một lúc rồi, hai người đã bình thường trở lại.