♡ Chương 67 ♡
Tỏa sáng
<img class="aligncenter size-full wp-image-1348" src="https://maitran.wordpress.com/wp-content/uploads/2014/10/tumblr_inline_mpealkyyfj1qz4rgp.gif?w=760" sizes="(max-width: 171px) 100vw, 171px" srcset="https://maitran.wordpress.com/wp-content/uploads/2014/10/tumblr_inline_mpealkyyfj1qz4rgp.gif 171w, https://maitran.wordpress.com/wp-content/uploads/2014/10/tumblr_inline_mpealkyyfj1qz4rgp.gif?w=150&h=8 150w" alt="tumblr_inline_mpealkYyfj1qz4rgp" data-attachment-id="1348" data-permalink="https://maitran.wordpress.com/2014/10/19/loan-tan-chuong-67/tumblr_inline_mpealkyyfj1qz4rgp/" data-orig-file="https://maitran.wordpress.com/wp-content/uploads/2014/10/tumblr_inline_mpealkyyfj1qz4rgp.gif" data-orig-size="171,9" data-comments-opened="1" data-image-meta="{"aperture":"0","credit":"","camera":"","caption":"","created_timestamp":"0","copyright":"","focal_length":"0","iso":"0","shutter_speed":"0","title":"","orientation":"0"}" data-image-title="tumblr_inline_mpealkYyfj1qz4rgp" data-image-description="" data-image-caption="" data-medium-file="https://maitran.wordpress.com/wp-content/uploads/2014/10/tumblr_inline_mpealkyyfj1qz4rgp.gif?w=171" data-large-file="https://maitran.wordpress.com/wp-content/uploads/2014/10/tumblr_inline_mpealkyyfj1qz4rgp.gif?w=171" />
Trận chiến Tần Triệu chấm dứt chưa lâu, hiện nay quân đội Tần quốc người mệt ngựa đuối. ><
Lần này, vì tập hợp đủ nhân số chiến sĩ cho cuộc chiến tranh, Tần vương tự mình đến vùng quê chiêu mộ nam nhân trên mười lăm tuổi nhập ngũ, vụ mùa của quốc gia cũng bị chậm trễ.
Có thể nói, trận chiến Hàm Đan tuy rằng Tần quốc chiếm được thắng lợi rất lớn, nhưng đồng thời, dân sinh của Tần quốc cũng gặp nhiều thiệt hại.
Trong vòng ba đến năm năm, chỉ có nghỉ ngơi lấy lại sức mới là biện pháp tốt nhất.
Hơn nữa, lúc này Bình Nguyên Quân qua lại giữa Tần Triệu để trao đổi thư từ vẫn chưa trở về.
Sự kêu gọi của hắn tại Triệu quốc là vô hạn.
Chỉ cần Bình Nguyên Quân hô to một tiếng, rất nhiều chí sĩ Triệu quốc đầy lòng nhân ái nguyện lấy tính mạng cùng đọ sức với Tần quốc.
Bởi vậy, bất luận Tần Tử Sở muốn mau giải quyết Triệu quốc và Ngụy quốc cỡ nào, vào lúc này hắn cũng sẽ không đổ thêm dầu vào lửa, xúi giục Tần vương dấy binh.
Tần Tử Sở trực tiếp rời khỏi chỗ ngồi.
Hắn quỳ trước mặt Tần vương, nghiêm túc nói: “Xin quốc chủ bớt giận. Tử Sở từng nghe nói ‘Quân tử báo thù, mười năm không muộn’. Đại Tần ta mặc dù giành được thắng lợi lớn, nhưng các chiến sĩ liên tục ở dị quốc, tác chiến nhiều năm nơi đất khách, trong lòng sớm đã mỏi mệt. Bọn họ không có ý chí chiến đấu, không thể đánh thắng trận, hơn nữa, gần đây con theo tướng quốc Phạm Tuy tra cứu lương thực trong nước, sau trận chiến Hàm Đan, đã không đủ để đáp ứng một năm chinh chiến.”
Tần vương nhướng mày, không cao hứng nói: “Chẳng lẽ con có thể chịu đựng sỉ nhục như vậy? Người bị ám sát chính là nhi tử của con, bị giết bằng thuốc độc chính là mẫu thân của con!”
Tần Tử Sở lộ ra cười khổ, nhẹ giọng nói: “Loại chuyện này phát sinh trên người của con, con làm sao có thể không phẫn nộ. Nhưng bất luận thế nào, chuyện liên quan đến người nhà của con, thì chính là gia sự, mà tính mạng của trăm vạn hùng binh Đại Tần là quốc sự. Tử Sở không thể ích kỷ, biết rõ chiến sự không có hy vọng thắng lợi, còn cố chấp để cho nam nhân trong nước dùng tính mạng của bọn họ để lấp vào lỗ thủng này.”
Tần vương trong lòng không vui, quay đầu nhìn về phía Bạch Khởi, hy vọng hắn có thể cho mình ý kiến khác.
Không ngờ Bạch Khởi càng không nể mặt!
Hắn nói trắng ra: “Lần đầu tấn công Hàm Đan, thần đã nói ‘Trận chiến này tất bại’, trong đó nguyên nhân quan trọng chính là sau trận chiến Trường Bình, tướng sĩ Đại Tần ta vẫn chưa có đủ thời gian nghỉ ngơi. Khi đó, thần cũng không xem trọng việc tấn công Hàm Đan. Mặc dù mưu kế của Tử Sở công tử giúp cho cuộc chiến giành được thắng lợi vào thời điểm mấu chốt nhất, nhưng thần vẫn kiên trì quan điểm trước đây —— lúc quyết chiến, nếu Ngụy quốc không lâm trận đổi phe, thì trận chiến này vẫn tất bại. Nếu quốc chủ chuẩn bị tiếp tục phát binh, xin cho thần cáo lão giải ngũ về quê, bất luận thế nào thần cũng không đánh thắng trận —— đừng nói cùng lúc chiến đấu với Triệu quốc và Ngụy quốc, cho dù chỉ có một mình Triệu quốc, cũng không đánh thắng.”
Nét mặt già nua của Tần vương hoàn toàn không nén được giận.
Ông nổi giận đùng đùng quơ tay vỗ vào mặt bàn, chưa từ bỏ ý định, nhìn về phía Phạm Tuy và Chương Lê.
Phạm Tuy cười lắc đầu không nói, Chương Lê điềm đạm tính toán cho Tần vương, để mình khéo léo khước từ.
“Quốc chủ, Đại Tần ta từ trận chiến Hàm Đan một lúc lấy được tới mười tám tòa thành, gần như toàn bộ là thành trì hoang phế, những nơi này đều cần nhân lực, vật lực cực lớn đến tu sửa. Lương thực còn thừa trong quốc khố cũng chỉ đủ duy trì cuộc chiến bảy tháng. Chưa nói đến khi mang binh xuất chiến thì sức chiến đấu của các chiến sĩ ra sao, nếu những người cường tráng rời khỏi ruộng đất, việc đồng áng năm nay sợ rằng lại bỏ hoang.”
Chương Lê thở dài một hơi, dùng ánh mắt rất u buồn nhìn bầu trời âm u, nhẹ giọng nói: “Quốc chủ, năm nay mùa màng không tốt, mùa xuân mưa quá lớn, sau khi vào hạ trái lại không có mưa. Thần suy đoán có lẽ không phải một năm được mùa, vấn đề lương thực trong nước chưa giải quyết, nếu khai chiến, lấy gì cho các tướng sĩ ở trận tiền ăn?”
Nghe đến đây, dù là Tần vương hùng tâm tráng chí*, ông cũng suy sụp.
*hùng tâm tráng chí: quyết tâm anh hùng, ý chí kiên cường
(╯‵□′)╯︵┻━┻ không binh lính không lương thảo, đánh cái rắm!
“Cơ hội tốt như vậy, chẳng lẽ bỏ qua cho bọn họ?” Tần vương oán hận nói.
Đối với vị quân chủ lớn tuổi mà nói, tất cả hành vi làm hại đến hậu thế của ông thì càng nghiêm trọng hơn so với xúc phạm bản thân ông.
Bởi vì Tần vương mong muốn kéo dài huyết mạch vĩ đại và sự hy vọng quốc gia giàu mạnh của ông đều bắt đầu từ trên người con cháu đời sau.
Tần Tử Sở đi lên trước, ôn hòa nói: “Tử Sở nói qua, ‘Quân tử báo thù, mười năm không muộn’, vả lại để cho bọn họ đắc ý một chút thời gian thì có sao đâu? Đều là châu chấu sau mùa thu, chẳng nhảy nhót được mấy ngày *.”
*châu chấu sau mùa thu, chẳng nhảy nhót được mấy ngày: châu chấu đến mùa đông sẽ đóng băng chết, chỉ thứ không tồn tại được trong khoảng thời gian dài.
Hắn cười, dùng âm thanh càng thêm nhẹ nhàng, đề nghị: “Nếu quốc chủ sớm đã cùng tướng quốc và tiên sinh định ra đại kế tiêu diệt tình thế lục quốc hợp lại, đừng ngại giả vờ như không rõ việc này, tiếp tục giao hảo với Yến quốc, Tề quốc và Ngụy quốc, làm bọn họ thả lỏng cảnh giác. Đến khi Đại Tần ta binh hùng tướng mạnh, lương thực đầy đủ, một lần tóm gọn! Chôn vùi lục quốc trong tầm tay.”
Tần Tử Sở miêu tả tương lai thật tốt đẹp, không có bất kỳ quân vương nào có thể chống lại loại cám dỗ này.
Tần vương nhịn không được hơi đứng thẳng dậy.
Hai tay của ông chống trên bàn, dùng sức vỗ, lớn tiếng nói: “Được! Tử Sở, uất ức hôm nay của con, quả nhân thay con nhớ kỹ. Đợi lúc binh hùng tướng mạnh, quả nhân nhất định báo thù rửa hận.”
Tần Tử Sở rốt cuộc yên tâm .
Hắn nhếch môi lộ ra nụ cười nhẹ nhõm, cuối cùng đề xuất suy nghĩ trước nay của mình: “Tử Sở không có tài cán, hy vọng quốc chủ có thể cho phép Tử Sở làm chút chuyện, vì Đại Tần ta góp một phần sức mọn.”
Tần vương vô cùng kinh ngạc, lập tức cười nói: “Cũng tốt, nửa năm qua con đi theo quả nhân học rất tốt, nếu có chí hướng khác, thì hãy đi làm việc mình muốn đi.”
Tần Tử Sở lập tức dập đầu, tạ ơn Tần vương: “Đa tạ quốc chủ yêu mến, Tử Sở nhất định tận tâm tận lực.”
Tần Tử Sở cảm thấy hài lòng trở lại chỗ ngồi, cúi đầu lại nhìn thấy vẻ phức tạp trong ánh mắt Doanh Chính.
Hắn mỉm cười nhìn Doanh Chính, nhẹ giọng hỏi: “A Chính, làm sao vậy?”
Doanh Chính bình tĩnh nói: “Ngươi đã sớm nghĩ xong?”
Tần Tử Sở gật đầu, đang muốn há mồm nói thì dừng lại, dắt tay Doanh Chính nói: “Chờ trở về phòng, ta sẽ nói kỹ càng với ngươi.”
Doanh Chính gật đầu, nhưng hôm nay dù Tần vương nói gì trong điện, hắn cũng không thể tập trung tinh thần.
Thật vất vả chờ đến khi Tần vương để mọi người giải tán, Doanh Chính kéo Tần Tử Sở nhanh như chớp chạy về phòng.
Hắn lăn vào vòng tay của Tần Tử Sở, kéo vạt áo Tần Tử Sở, sốt ruột hỏi: “Rốt cuộc ngươi tính làm gì?”
Tần Tử Sở nghiêng đầu, trên mặt lộ ra vẻ hoài niệm.
Hắn nhẹ nhàng mỉm cười, dùng một giọng điệu thờ ơ lại ung dung nói: “A Chính, ngươi cảm thấy phương pháp làm nông bây giờ so với thời kỳ đầu của nhà Chu như thế nào?”
Doanh Chính nghe xong lời này, không khỏi nheo mắt lại, cảm thấy đã hiểu được ý Tần Tử Sở.
Tần Tử Sở cười khẽ nói: “Đơn giản, mau lẹ hơn nhiều đúng không? Ta biết được rất nhiều cách thay đổi nông cụ, làm gia tăng tốc độ canh tác, một khi đã như vậy, không lấy ra sử dụng, chẳng phải là phung phí của trời sao.”
Tần Tử Sở vui vẻ nói, trên mặt tất cả đều là biểu cảm vui sướng vì tìm được phương hướng phát triển tương lai.
Doanh Chính nhìn chăm chú vào hắn, nhưng trong lòng cảm thấy khó chịu không thôi.
Bây giờ Tần Tử Sở làm hết thảy, nói dễ nghe là dốc sức vì Tần quốc, nhưng chẳng phải lúc nào hắn cũng tự mình thể hiện tuyệt đối không có dã tâm tranh giành quyền lực, không ngừng tự mình thoái lui sao?
Doanh Chính nghĩ trong lòng: Tần Tử Sở cảm thấy trẫm sẽ không để hắn chết già sao?
Doanh Chính nắm chặt tay, trong lòng không vui, nhưng trên mặt lại không nhìn ra bất kỳ manh mối gì.
Doanh Chính nhẹ giọng phụ họa với Tần Tử Sở: “Suy nghĩ của ngươi mặc dù hay, nhưng việc này ngươi lại không nên tự mình làm.”
Tần Tử Sở mờ mịt nhìn về phía Doanh Chính, không hiểu, hỏi: “Ô? A Chính có ý gì?”
Doanh Chính trên mặt lộ ra nụ cười thoải mái, thấp giọng nói: “Ngươi luôn nói trẫm cố chấp không biết linh động, bây giờ rốt cuộc đến phiên trẫm giáo huấn ngươi .”
“Mong được nghe rõ hơn.” Tần Tử Sở cười tủm tỉm ôm Doanh Chính đến trước mặt, còn mình ngồi ngay ngắn.
Mặc dù thái độ của hắn hết sức nghiêm chỉnh, nhưng vẻ mặt nhìn không thấy bất kỳ sự nghiêm túc nào.
Doanh Chính giọng điệu thản nhiên nói: “Ngươi cảm thấy mọi người nhìn nhận về Bình Nguyên Quân thế nào?”
Tần Tử Sở nhớ lại trận Hàm Đan, lúc Bình Nguyên Quân kêu gọi lực lượng của Triệu, nghiêm túc nói: “Có thể chống lại năm vạn tinh binh.”
Doanh Chính tiếp tục hỏi: “Như vậy, còn Ngụy Vô Kỵ?”
Vấn đề này cũng có chút gay go.
Tần Tử Sở đối với vị Vô Kỵ công tử này vẫn luôn nghe danh, mà không thấy người, nếu nói sức chiến đấu của hắn, thật sự không phải là một vấn đề dễ đánh giá.
Tần Tử Sở do dự một hồi, cuối cùng lắc đầu nói: “Không rõ lắm.”
Doanh Chính nheo mắt lại, lộ ra vẻ hoài niệm, hắn thấp giọng nói: “Lúc trước, Vô Kỵ công tử thành công đánh chết lão tướng Tấn Bỉ, dẫn đầu tám vạn tinh binh Ngụy quốc đi Hàm Đan, đánh cho quân đội mà Vương Kiền mang đến tan tác, cuối cùng khiến mười bảy huyện Thượng Đảng mà Đại Tần đoạt từ tay Hàn quốc đều hóa thành bọt nước. Từ đó về sau, hắn càng bộc lộ tài năng, dẫn đầu liên quân lục quốc đe doạ đến Hàm Cốc Quan, làm quân ta lúc này co đầu rút cổ không tiến, chỉ có thể ở trong Hàm Cốc Quan tiêu diệt Tây Chu trút giận. Chỉ một người này, mà có thể làm giảm trăm vạn tinh binh, hàng chục vị tướng.”
Tần Tử Sở sau khi nghe được tin này, không khỏi trừng to mắt, kinh ngạc nhìn Doanh Chính.
Hắn nhịn không được truy vấn: “Vậy lúc trước tại sao ngươi không ngăn cản quốc chủ, dù là nói cho ta biết một tiếng để ta chuyển lời cũng được.”
Doanh Chính không quan tâm cười, nhẹ giọng nói: “Bọn họ đều là quân tử, quân tử có đức hạnh, bất luận Bình Nguyên Quân hiền, hay là Tín Lăng Quân dũng, đều không sát hại tù binh, cũng sẽ không thể làm hại tới nền móng chân chính của Đại Tần ta. Một khi đã như vậy, thất bại một chút thì có sao đâu. Thiên hạ này cuối cùng cũng sẽ thuộc về con cháu Doanh thị ta.”
Nói đến đây, Doanh Chính dừng lại, trầm giọng hỏi: “Bây giờ, ngươi hiểu được ý của ta chưa?”
Tần Tử Sở cười xấu hổ.
Trong lòng hắn nghĩ: Thủy Hoàng bệ hạ, ngài đang viết văn xuôi về xuất thân phải không? Nói một vòng lớn, ý tưởng trung tâm vẫn còn ở xa ngàn dặm, chờ ngài gọi nó về nhà ăn cơm.
Thấy vẻ mặt Tần Tử Sở, Doanh Chính lập tức đoán được hắn không hiểu ý của mình.
Doanh Chính không khỏi tiếc nuối thở dài.
Hắn giữ chặt cổ tay Tần Tử Sở, hết cách, nói: “Nếu chỉ bằng việc nuôi dưỡng môn khách mà có thể đạt tới cảnh giới như thế, Tử Sở vì cái gì không muốn làm một hiền công tử Chiến quốc, mà lao vào công việc giống như tôi tớ hèn mọn chứ.”
Lúc này Tần Tử Sở mới hiểu được ý của Doanh Chính!
Doanh Chính cảm thấy ngoại trừ thống trị kẻ khác, những công việc khác đều là thấp hèn, mà công việc thấp hèn đó không xứng với thân phận cao quý của Tần Tử Sở —— hắn không nỡ để mình chịu khổ.
Tần Tử Sở đỏ mặt lên, nhưng vẫn hết sức nghiêm túc sửa đúng tư tưởng của Doanh Chính.
Hắn nhẹ giọng nói: “A Chính, ta cảm thấy làm một vị công tử Chiến quốc tài đức lan xa là một biện pháp rất tốt, có thể thu hút thêm nhiều nhân tài cho Đại Tần. Nhưng ta cũng không cho rằng những việc kể trên là thấp hèn, việc có thể thay đổi dân sinh là đáng kính trọng nhất, giống như nước sông khiến vạn vật sinh trưởng, phát triển không ngừng, so với việc thống nhất thiên hạ thì càng là sự nghiệp vĩ đại thiên thu đáng để kiêu hãnh hơn.”
Doanh Chính cảm thấy trong nháy mắt, cả người Tần Tử Sở đều phát ra hào quang mê người.
… Quả thực, làm cho hắn muốn đem Tần Tử Sở một ngụm nuốt vào!
Tần Tử Sở dùng ánh mắt phát ra tia sáng nhìn về phía Doanh Chính, nhẹ giọng hỏi: “A Chính, ngươi đã từng thống nhất thiên hạ này, nhưng ngươi có thống trị nó tốt chưa?”
<img class="aligncenter size-full wp-image-1348" src="https://maitran.wordpress.com/wp-content/uploads/2014/10/tumblr_inline_mpealkyyfj1qz4rgp.gif?w=760" sizes="(max-width: 171px) 100vw, 171px" srcset="https://maitran.wordpress.com/wp-content/uploads/2014/10/tumblr_inline_mpealkyyfj1qz4rgp.gif 171w, https://maitran.wordpress.com/wp-content/uploads/2014/10/tumblr_inline_mpealkyyfj1qz4rgp.gif?w=150&h=8 150w" alt="tumblr_inline_mpealkYyfj1qz4rgp" data-attachment-id="1348" data-permalink="https://maitran.wordpress.com/2014/10/19/loan-tan-chuong-67/tumblr_inline_mpealkyyfj1qz4rgp/" data-orig-file="https://maitran.wordpress.com/wp-content/uploads/2014/10/tumblr_inline_mpealkyyfj1qz4rgp.gif" data-orig-size="171,9" data-comments-opened="1" data-image-meta="{"aperture":"0","credit":"","camera":"","caption":"","created_timestamp":"0","copyright":"","focal_length":"0","iso":"0","shutter_speed":"0","title":"","orientation":"0"}" data-image-title="tumblr_inline_mpealkYyfj1qz4rgp" data-image-description="" data-image-caption="" data-medium-file="https://maitran.wordpress.com/wp-content/uploads/2014/10/tumblr_inline_mpealkyyfj1qz4rgp.gif?w=171" data-large-file="https://maitran.wordpress.com/wp-content/uploads/2014/10/tumblr_inline_mpealkyyfj1qz4rgp.gif?w=171" />
Cách dẫn chuyện của A Chính cao siêu quá, ta cũng không hiểu ( ̄ω ̄;)