Khách khanh Nhật nguyệt tinh tam cấp đăng ký thận phận, đổi điểm cống hiến, tiếp nhận nhiệm vụ...đều phải đến tòa lầu bảy tầng này để làm thủ tục.
“An thúc!” Tống Đình Ngọc vừa đen trước cửa, liền nũng nịu thét to.
Trước cửa tòa nhà có mấy võ giả vạn tưởng cảnh tựa như nhận ra nàng, khi nàng vừa mới đi tới đều ngẩng đầu ưỡn ngực, thần thái cung kính.
“Đại tiểu thư tới rồi?” Tống An từ trên lầu xuống dưới cười tươi, giương giọng nói: “Mọi chuyện ta đều biết rồi, ngay cả lệnh bài thân phận của Tần Liệt để ý được chuẩn bị xong rồi.”
Võ giả trung niên Tống An đi đến. Trước tiên là tiếp đón Tống Ngọc Đình, sau đó khẽ gật đầu với Tần Liệt, thần sắc có vài tia ngạo mạn.
Hắn chìa ra một tấm lệnh bài năm cạnh bé bằng bàn tay đưa cho Tần Liệt nói: “Tần Liệt, từ nay về sau, ngươi không còn là tông chủ Khí Cụ tông mà là khách khanh tinh cấp của Tống gia ta, hy vọng ngươi có thể từ bỏ thân phận đó của mình”.
Tần Liệt tiếp nhận lệnh bài tinh cấp, nhìn thoáng qua, phát hiện mặt trái khắc tên của hắn.
“An thúc. Mặc dù Tân Liệt quấy nhiễu kế hoạch của chúng ta đối với Khí Cụ tông, mở ra tà minh thông đạo nhưng những chuyện này... Đều trôi qua rồi.” Tống Đình Ngọc ôn nhu nói.
Tống An than nhẹ một tiếng, nói: “Nếu Khí Cụ tông bị tan rã. Chúng ta sẽ thiếu đi một số lượng lớn tâm phúc, còn có thể dựa vào sự giúp đỡ của Khí cụ tông luyện khí sư, tăng cường thực lực. Tà minh thông đạo không thể mở ra, chúng ta càng có thể giảm được nhiều phiền toái...”
Hắn lắc lắc đầu, bộ dáng có chút không chú ý.