Hai nữ tử Lâm Hân và Dương Đình đương nhiên cũng ở trong nhà gỗ, mặc dù làm vậy đã làm cho Quyền Hành rất giận dữ, song các nàng đã xem mình là người của Hy Bình, nên cũng rất an tâm và thỏa mãn rồi.
Quyền Hành chỉ còn lại một mình, mọi người đều đã đi săn rồi. Việc này đối với các nàng cũng không phải việc khó. Các nàng còn dữ hơn cả cọp cái, công lão hổ (cọp đực) cũng không dám đến gần, vừa thấy các nàng đã bỏ chạy rồi, nếu không thì đã bị người ta ăn rồi. Săn bắn trở về, Hy Bình dùng Liệt Dương Chân đao để tạo lửa, nhờ lửa mà mọi người xem như cũng có tư vị của cuộc sống, chỉ là phải dậy sớm hơn nhiều nên các nàng cũng không quen. Hy Bình không có làm thuyền. Hắn đã sớm làm một cái bè gỗ, được hắn để gần biển, mỗi lần cùng chúng nữ tắm biển, lại có thể luân lưu tố ai cùng chúng nữ trên cái bè gỗ này.
Quyền Hành cũng rõ việc này, nàng chỉ hận là không thể lập tức hủy đi cái bè gỗ đó, và cũng không có cách nào. Nàng và bảy nữ tử cũng thương xuyên ra biển bơi lội, nên các nàng luôn tách ra khỏi Hy Bình, vì sợ hắn nhìn thấy.
Hy Bình cũng vài lần định trốn qua đục nước béo cò luôn, nhưng A Mật Y đã nói, quên đi! Đừng làm khó các nàng, nếu chàng muốn các nàng, thì ôm các nàng vào trong nhà gỗ, có thể các nàng cũng sẽ không phản đối, Quyền Hành cũng chỉ có thể trừng mắt mà nhìn thôi.
Trừ Quyền Hành và Mộng Cơ ra, còn sáu người nữ tử khác là : Mục Thu, Chu Mỹ Tĩnh, Mễ Hồng Yến, Lam Bình, Vương Miên Miên và Lỗ Nhiêu
Trong sáu người này trừ Mục Thu là hơn ba mươi ra, còn những người khác chỉ khoảng hai bốn hai lăm, Lỗ Nhiêu chỉ có hai mươi tuổi, là trẻ tuổi nhất trong các nàng, nhưng dáng người rất cao, nhìn cực kỳ bốc lửa, thần thái và tư thái cũng khí chất yêu kiều, thật tương xứng với tên của nàng.
Nghe A Mật Y nói xong, từ bờ biển trở về, Hy Bình đem Mễ Hồng Yên và Lỗ Nhiêu về nhà gỗ, Quyền Hành tuy muốn nổi điên, nhưng hai người này vẫn không có cự tuyệt gì, tùy ý cho Hy Bình đem về nhà gỗ.