Liên Hoa Bảo Giám

Chương 185: Chương 185: Liên Hoa nguyên thần “Nhất hoa nhất thế giới”


Chương trước Chương tiếp



Thanh âm từ hư vô mờ mịt, thần thánh mà trang nghiêm, tựa hồ từ chín tầng trời vang vọng xuống, lại tựa hồ từ cửu u thâm uyên bay lên.

- Nhất hoa nhất thế giới...
Đỗ Trần thì thào nói lại một câu cổ quái, giờ phút hắn vô ý thức, chỉ xuất từ phản ứng bản năng, chẳng biết từ đâu mà tới, thanh âm thì thào vang vọng bên tai.

Một lần lại một lần, ý thức của Đỗ Trần dần khôi phục thanh tỉnh.

Biết thì làm sao? Lời nói cổ quái là từ chỗ nào truyền tới? Đỗ Trần muốn ngước lên, bóp bóp cái trán, nhưng....

- Tay ta đâu?

- Cái trán cũng không thấy đâu nốt... thân thể ta đâu?
Đây tuyệt không phải ảo giác! Mà là cảm thụ chân chân thật thật, Liên Hoa nội kình có tác dụng thanh sảng đầu óc nên Đỗ Trần tuyệt sẽ không phân biệt nổi ảo giác sự thật.

Vậy, chính mình mất đi thân thể, biến thành một lũ vong hồn sao?

Đỗ Trần lạnh gáy, "A" một tiếng kêu sợ hãi vang lên, hắn mở mắt...

- Ba ba, tỉnh rồi, dọa Bối Bối sợ chết.
Nghe được thanh âm của bảo bối nữ nhi, Đỗ Trần trong lòng nhẹ nhàng, tựa hồ vừa trải qua sinh tử, từ luyện ngục trở lại thế gian. Quay đầu nhìn lại, tiểu Bối Bối ngồi bên người Đỗ Trần, mắt to hồng hồng, hình như khóc rất lâu.

Ngắm nhìn thân thể đầy đủ của mình, thử nhúc nhích tay chân, hắn lúc này mới thanh thản thở ra một hơi.

Thân thể mình hoàn hảo không tổn thất gì? Tại sao? Vừa rồi loại cảm giác này thật sự quá chân thật, chính mình rõ ràng cảm giác được mất đi thân thể, tựa như là một lũ thần niệm phiêu phù trong không gian huyền ảo mơ hồ.

- Thiếu gia, ngài rốt cục cũng tỉnh rồi.
Là thanh âm của Dịch Cốt, trên khuôn mặt lạnh lùng của hắn hiển nhiên cũng hiện lên thần thái dễ chịu.

- Thật tốt quá. Francis rốt cục tỉnh lại rồi.
Lucy lão tổ mẫu đứng bên người, xa xa, Lily cùng các lão tổ mẫu đều đang đi lại khắp nơi dò xét gì đó.

Đỗ Trần nhớ lại ý nghĩ vừa rồi, n*n b*p cái trán, hắn giương mắt nhìn, phía trước là một mảnh cành lá rậm rạp, xuyên thấu qua khe hở của cành lá, ánh sáng le lói chiếu rọi tinh không, một vầng trăng tròn ở giữa trời cao. Mà bốn phía là rừng rập, tiểu Bối Bối, Dịch Cốt, Lucy lão tổ mẫu đều bên người mình. Nhưng mình lại nằm trên một cái thảm màu ngân bạch.

- Tới cùng là chuyện gì xảy ra?
Đỗ Trần được Dịch Cốt đỡ ngồi dậy, trong đầu trống rỗng.

Dịch Cốt nói: 
- Thiếu gia, chúng ta sau khi rời khỏi đại hạp cốc, ngài ở trong thánh khí đang khích lệ Andy, nhưng Andy đột nhiên ngất, ngài muốn đi xem nó bị sao, nhưng mình cũng bị ngất... đến bây giờ đã qua nửa ngày rồi.

Đỗ Trần gật gật đầu, tiếp đó vội la lên: 
- Hành tung của chúng ta có bị người khác phát hiện không?

- Không có! Thiếu gia ngài sau khi ngất đi thì thánh khí cũng mất đi hiệu dụng tự bay. Ta cùng các vị tiểu thư hạ xuống phiến rừng rậm này, bây giờ Lily tiểu thư đang dẫn người cảnh giới bên ngoài rừng. Không ai phát hiện chúng ta! Mặt khác Harry cùng một nhóm người mang theo các vật phẩm rơi ra từ trong thánh khí.

- Vậy là tốt rồi.
Đỗ Trần thở ra một hơi: 
- Andy đâu?
...


Loading...