Lão Sư! Buông Tha Tôi Đi

Chương 149: Phiền muộn của cô


Chương trước Chương tiếp

Chương 150:Phiền muộn của cô

Hứa Lưu Liễm bị những lời  của hắn làm kinh ngạc giơ tay lên bụm miệng,sau đó khuôn mặt ngạc nhiên nhìn chằm chằm hắn,hắn nói gì? Hắn thích cô? Còn thích đến sáu năm?

Cô luôn luôn hoài nghi,hắn tại sao vào tình trạng nguy cấp vẫn có thể xả thân cứu cô,bởi vì theo cô cảm thấy cô và hắn chỉ mới quen nhau mấy ngày,hắn không nên làm như vậy .

Nhưng mà tại sao? Cô rốt cuộc không biết mình có chổ nào đáng giá để hắn yêu mến theo đuổi,còn làm cho hắn có tình cảm sâu như vậy.

Nhưng mà Lưu Liễm,đây chính là tình yêu. Nếu như cô có thể giải thích tại sao thích một người, như vậy đó không phải là tình yêu,tình yêu chân chánh không có nguyên nhân,cô yêu một người,hoặc người khác yêu cô đều không biết tại sao.

Phương Đông Thần nhìn dáng vẻ cô bị dọa không nhẹ,có chút tự giễu quay đầu nhìn trời xanh mây trắng bên ngoài cửa sổ,giống như  nói ình nghe,hoặc nói cho cô nghe,
...


Bình luận
Sắp xếp
    Loading...