Lão Sư! Buông Tha Tôi Đi

Chương 142: Thời khắc ghi nhớ


Chương trước Chương tiếp

Chương 143:Thời khắc ghi nhớ

Cô giống như đứa bé mặt tươi như hoa vui vẻ dâng vật quý cho hắn,cao hứng phấn chấn,trên khuôn mặt xinh như hoa… nở nụ cười tràn đầy sức sống,kể từ khi ở chung với hắn đây là lần đầu tiên cô cười vui vẻ như vậy,Lục Chu Việt dường như xuất thần nhìn lúm đồng tiền như hoa của cô,đưa tay đón bản thảo trong tay cô.

Giờ khắc này hắn cảm thấy cho dù bảo hắn chết vì cô cũng đáng.

Hắn đem bản thảo trong tay cô đặt  trên bàn rồi đưa tay kéo tay cô,

“Trước không vẽ gì hết,chúng ta đi ăn cơm thôi.”

Trong giọng nói của hắn tất cả đều là yêu thương,bản thảo quan trọng thế nào cũng không bằng sức khỏe của cô,hắn không nỡ để cho cô chịu chút xíu ủy khuất nào.

Hứa Lưu Liễm vội vàng lắc đầu,

“Anh đi ăn trước đi, em làm xong bản vẽ này mới ăn!”

Thiết kế thật ra toàn dựa vào linh cảm,lúc này linh cảm của cô đang tuôn ra muốn một hơi hoàn thành bản vẽ.

“Anh không bảo các em nhanh ra bản vẽ,tại sao liều mạng vậy!”

Hắn không thanh minh kéo tay cô đi ra ngoài,cô đành phải từ bỏ,nhìn thoáng qua bản vẽ vẫn chưa xong,biết điều một chút đi ăn trưa với hắn.
...


Bình luận
Sắp xếp
    Loading...