Lão Sư! Buông Tha Tôi Đi

Chương 131: Chẳng lẽ có


Chương trước Chương tiếp

Chương 132:Chẳng lẽ có

“Không  kịp rồi không kịp rồi ,anh một chút cũng không nhìn mấy giờ sao? Làm sao có thời gian ăn điểm tâm?”

Cô kéo không để hắn đi tới,Lục Chu Việt giơ cổ tay lên liếc nhìn thời gian,quả thật đã không kịp,sáng nay hắn dậy cũng có chút muộn,nhưng hắn là ông chủ hắn sợ người nào.

Nhìn bộ dáng gấp đến độ không xong hắn cảm thấy có chút buồn cười,

“Công ty là của anh,cũng chính là của em,em có cần thật tình tích cực vậy không?”

Hắn không nói thì thôi,vừa nói Hứa Lưu Liễm liền tức lên,

“Anh lần trước không phải nói em tới trễ,anh sẽ không chút nương tay trừ tiền lương của em sao!”

Tần tỷ nhìn hai người ở nơi đó ngươi một lời ta một lời đấu võ mồm ,mỉm cười đi đến đưa một hộp thức ăn cho Hứa Lưu Liễm,

“Phu nhân,tôi đã làm sẳn ít thức ăn để cô đi trên đường ăn! “

Hứa Lưu Liễm cảm kích nhận lấy, nói cám ơn Tần tỷ,

“Cám ơn Tần tỷ!”

Sau đó trợn mắt nhìn hắn một cái xoay người đi ra ngoài,Lục Chu Việt cười đi theo phía sau cô ra ngoài.
...


Bình luận
Sắp xếp
    Loading...