Lão Sư! Buông Tha Tôi Đi

Chương 116: Buổi phỏng vấn buồn bực


Chương trước Chương tiếp

Chương 117:Buổi phỏng vấn buồn bực

Hứa Lưu Liễm vừa bắt đầu không hiểu câu chúc em gặp nhiều may mắn là có ý gì,vội vã ăn vài hớp cơm liền vội vả rời đi,trong bữa ăn không biết tại sao luôn cảm thấy hắn ngồi đối diện cười  giảo hoạt như hồ ly,làm cho da đầu cô tê dại.

Cho đến khi tới Thân Viễn,cô phát hiện người ngồi ngay ngắn ở chính giữa trước mặt cô cũng chính là tổng tài Thân Viễn thì ra là hắn! Nhất thời hiểu ý sáng sớm hắn nói,xem ra hắn đã sớm biết tất cả,còn hết lần này tới lần khác cố ý làm bộ như không biết cười nhạo cô?

Bởi vì hắn ở thành phố N làm việc từ trước đến giờ ít xuất hiện,hơn nữa bởi vì ít xuất hiện nên được phong là người thần bí,cô hoàn toàn không biết bản thân luôn muốn vào công ty lớn này,lại là công ty của hắn . Nếu như biết chắc chắn cô sẽ không chịu tới .

Hơn nữa còn làm cái gì thư ký tổng tài,đó không phải làm thư ký cho hắn sao? Mỗi ngày ở nhà thấy hắn thì thôi,ban ngày đi làm còn muốn ngày ngày theo phía sau hắn,như vậy làm sao cô sống nổi? Cô liền không có hăng hái.
...


Bình luận
Sắp xếp
    Loading...