Lăng Thiên cười ha ha, đột nhiên sắc mặt lạnh lẽo: "Nếu là ý của cô cô ý ngươi thì ta đây coi như không có nghe thấy. Nếu là ý của Long Tường, ha ha ha thì đó là hắn chán sống rồi! Tiểu quốc hoàng đế như hắn! Ta giết hắn dễ như giết một con gà mà thôi!" Lăng Thiên vừa bạo lệ vừa khinh thường nói.
Lời này vừa nói ra nhất thời toàn bộ đều thất kinh!
Ngay cả trước mặt quý phi, công chúa Lăng Thiên dĩ nhiên há mồm kêu thẳng tục danh Hoàng thượng không chút kiêng kị! Nhất là câu tiếp theo, dĩ nhiên nói thẳng ra là Hoàng thượng Long Tường không muốn sống nữa! Đây là tội danh gì?
"Ngươi sao lớn mật như thế!" Lăng Nhiên phẫn nộ mãnh liệt, nhìn đứa cháu từ nhỏ đã được mình sủng ái, mặt cũng đỏ lên:" Ngươi dĩ nhiên nói ra lời đại nghịch bất đạo này, không sợ toàn gia bị xét nhà diệt tộc sao?" Bên cạnh, Kiểu Nguyệt Công Chúa khiếp sợ mở to hai mắt nhìn Lăng Thiên, trong mắt tràn đầy vẻ thê lương kinh hoàng!
"Xét nhà diệt tộc?" Lăng Thiên cười một trận trào phúng " Ha ha ha."