Lăng Thiên nhẹ nhàng vỗ lên mặt Nam Cung Ngọc, Nam Cung Ngọc lập tức tỉnh lại, mặt nhìn thấy khuôn mắt tươi cười, ôn nhu văn nhã của Lăng Thiên chỉ cách mình trong gang tấc, lập tức giống như nhìn thấy độc xà, trong mắt lóe lên vẻ cực kỳ sợ hãi, mở miệng muốn hét lớn.
Một ngón tay nhẹ nhàng đặt lên trên mội nàng, không dùng một chút lực nào, nhưng Nam Cung Ngọc lại đột nhiên mất đi dũng khí để hét lên, chỉ hơi hé miệng nhưng không dám động đậy.