Tiêu Phong Hàn cười ha ha, véo cái mũi nhỏ của Tiêu Nhạn Tuyết nói: "Nha đầu ngươi không phục sao? Đừng quên ngươi chính là nhân vật đánh cuộc của hai gia tộc đó. Ha ha ha..."
Khuôn mặt nhỏ đỏ lên, Tiêu Nhạn Tuyết xấu hổ nói: "Gia gia không biết xấu hổ. Lăng gia nãi nãi là một phụ nữ giỏi nhưng lão nhân gia đã nhìn lầm bảo bối của bà rồi cũng xem nhẹ ta! Nói giỡn sao? Ta có thể cam đoan với gia gia trận đánh cuộc này Tiêu Giata sẽ không thua. Gia gia cứ an tâm chờ tiếp thu một nửa tài sản của Lăng Gia đi."
Tiêu Phong Hàn cười ha ha.
Mọi người liền ôm quyền thi lễ với hắn. Tiêu Phong Dương hạ lệnh một tiếng nhất thời hơn trăm người đồng thời lên ngựa. Hai chân trước của ngựa nhảy lên hí một tiếng dài rồi cất vó chạy đi.
Thừa Thiên! Tiêu Gia ta đến đây! Bát phương phong vân hội Thừa Thiên đương nhiên sao có thể thiếu Tiêu Gia ta được.